1
Tạ Như Phong mất tích ba năm đã trở về. Khi hạ nhân báo tin cho ta, ta đang mải mê thêu túi tiền cho Tạ Chước Ngôn.
Mấy ngày trước, hắn đi dự tiệc, bị đồng liêu kéo lại khoe khoang túi tiền thêu trúc xanh do phu nhân nhà mình làm, về nhà thì quấn lấy ta nửa đêm.
"Nàng không thấy bộ mặt đắc ý của Vương Ngự sử đâu, cứ như thể khắp thiên hạ này chỉ có mình hắn ta được phu nhân yêu thương vậy. Phu nhân, nàng nỡ để ta bị hắn ta hạ thấp, thấp hơn hắn một cái đầu sao?"
Lúc đó đã quá canh ba, ta bị hắn giày vò đến đau lưng mỏi gối. Chẳng còn thiết tha gì việc bản thân vốn không biết thêu thùa.
Ta vội vàng giữ lấy bàn tay đang làm loạn của hắn: "Phu quân yên tâm, ta thêu cho chàng một cái uyên ương nghịch nước, bảo đảm thắng được hắn ta."
Hứa thì dễ, làm mới khó. Đến nay, thêu liên tiếp ba ngày, ta sớm đã ngồi không yên rồi. Thế nên, khi nghe hạ nhân nói Tạ Như Phong chế-t đi sống lại, hiện giờ đang ở cửa, ta cảm thấy như vừa thoát được một kiếp nạn, vội buông khung thêu xuống, ra khỏi phủ đón tiếp.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn, đã nghe thấy quản gia gào to gọi ta:
"Thế tử phi, người xem kìa, Nhị thiếu gia đã về rồi!"
Nam nhân vốn đang quay lưng về phía ta xoay người lại. Diện mạo có ba phần giống với Tạ Chước Ngôn kia khiến ta kinh hãi đến mức lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.
Tạ Như Phong chỉ nghe thấy hai chữ "Thế tử phi", căn bản không để ý quản gia gọi hắn ta là Nhị thiếu gia chứ không phải Thế tử. Hắn ta đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên, ngay sau đó khóe miệng lại gợi lên một nụ cười, giống như cảm động, lại giống như đắc ý.
"Ta sớm đã biết, nàng không thể thiếu ta được. Chỉ là không ngờ, nàng lại si tình đến mức này, ngay cả bài vị cũng bằng lòng gả."
Đầu óc ta "ong" một tiếng, vội nhìn sang quản gia.
Chẳng lẽ hắn ta không nói cho Tạ Như Phong biết, người ta gả là Đại ca ruột Tạ Chước Ngôn của hắn ta, hiện giờ ta là tẩu tẩu của hắn ta sao?
Năm đó Thế tử hầu phủ vốn dĩ phải là đích trưởng tử Tạ Chước Ngôn. Nhưng sau khi ta và Tạ Như Phong đính hôn, đột nhiên nghe tin Tạ Chước Ngôn nhìn thấu hồng trần, đến Thanh Thành tự ngoài thành xuống tóc đi tu, còn nhường lại vị trí Thế tử cho Tạ Như Phong.
Lúc đó ta chỉ mải vui mừng vì có thể làm Thế tử phi, nên không hề để ý. Sau đó Tạ Như Phong mất tích, cha ta vốn muốn hủy bỏ hôn sự, Tạ gia lại đột nhiên phái người đến, nói Đại thiếu gia đã đồng ý hoàn tục kế thừa vị trí Thế tử, hỏi ta có còn bằng lòng gả vào hầu phủ hay không.
Tạ Chước Ngôn phong thái thanh cao, là bậc quân tử đoan chính nổi tiếng khắp Thịnh Kinh. Gả cho hắn, ta đương nhiên bằng lòng.
Đến nay thành thân đã qua ba năm, ta và hắn phu thê ân ái, sớm đã quên mất đoạn khúc mắc lập Thế tử năm xưa. Lúc này nhìn thấy Tạ Như Phong, ta mới sực nhớ ra. Chuyện này phải làm sao đây?
Quản gia vội vàng ghé sát vào ta nói: "Nhị thiếu gia từ nhỏ đã không giữ được bình tĩnh, nếu để ngài ấy biết vị hôn thê đã gả cho người khác, vị trí Thế tử của mình cũng mất rồi, không chừng sẽ làm ra chuyện gì đâu. Người cứ ổn định ngài ấy trước, ta đã sai người thúc ngựa đi mời Hầu gia và Thế tử về rồi."
Dân chúng đã vây quanh cổng phủ bàn tán xôn xao.
Ta gật đầu, sợ Tạ Như Phong lại gây ra động tĩnh gì nữa làm trò cười, bèn vội dẫn người vào cửa.
"Ngươi đi đường mệt nhọc, vào nhà rồi nói!"
2
Hạ nhân vây quanh đưa Tạ Như Phong vào chính đường. Hắn ta lại hô lên một tiếng: "Khoan đã!" rồi đích thân dìu một một nữ tử búi kiểu tóc phụ nhân từ trên xe ngựa đi cùng xuống.
Nữ tử kia trông chừng mười bảy mười tám tuổi, trong lòng còn bế một đứa trẻ hai tuổi. Tạ Như Phong dẫn theo bọn họ, chẳng thèm khách sáo lướt qua người ta, ngồi xuống chủ vị.
Ta là Thế tử phi, lại là tẩu tẩu. Theo quy tắc, vị trí đó phải là ta ngồi mới đúng...
Quản gia ở phía đối diện điên cuồng nháy mắt với ta, bảo ta tạm thời nhẫn nhịn.
Ta nhắm mắt lại, ngồi xuống phía dưới.
Tạ Như Phong lúc này mới hài lòng cười cười, chỉ vào nữ tử bên cạnh nói với ta: "Nàng cũng đừng trách ta dằn mặt nàng. Đây là Cố Yểu, thê tử ta cưới khi lưu lạc bên ngoài, nàng ta tuy là con thương hộ, thân phận không cao quý bằng nàng, nhưng nàng ấy đã cứu mạng ta, lại sinh cho ta trưởng tử, tình nghĩa khác biệt. Cho dù nàng là chính thê, sau này cũng phải nể trọng nàng ấy ba phần."
"Nhưng nàng cứ yên tâm, vị trí Thế tử phi vẫn là của nàng, Yểu nương chỉ làm một quý thiếp thôi, không vượt mặt nàng được đâu."
Ta nhìn nữ tử kia. Lông mày lá liễu, mắt hạnh. Tuy không tính là xinh đẹp rạng rỡ, nhưng cũng thanh tú đáng yêu. Đáng thương cho một nữ tử nhà lành, cứu người rồi lại sinh con, kết quả lại bị giáng từ thê xuống thiếp, chuyện này thật quá tàn nhẫn.
Ta suy nghĩ một chút, nhỏ giọng khuyên hắn ta: "Đã có ơn cứu mạng, làm thiếp... e là không ổn đâu nhỉ?"
Không ngờ Tạ Như Phong lại hiểu sai ý.
Hắn ta lập tức biến sắc, nhìn ta với vẻ mặt không kiên nhẫn: "Có gì mà không ổn? Ta đường đường là Thế tử hầu phủ, chẳng lẽ ngay cả quyền nạp một thê thiếp cũng không có sao?"
"Yểu nương đã cứu ta, lại sinh cho ta trưởng tử, nếu không phải nể tình nàng thay ta thủ tiết, vị trí chính thê này vốn dĩ phải là của nàng ta!"
"Không, ta không phải ý đó..."
Ta vội xua tay. Nhưng lời giải thích còn chưa dứt, nữ tử kia đã bế đứa trẻ, bước vội đến trước mặt ta, "bịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu lia lịa.
"Tỷ tỷ, cầu xin người rủ lòng từ bi, cho mẹ con muội một chỗ dung thân đi."
"Muội tự biết thân phận hèn mọn, không xứng với phu quân, càng không dám tranh giành gì với tỷ tỷ. Chỉ cần cho muội được ở lại hầu phủ, bên cạnh phu quân và con, dẫu có phải làm trâu làm ngựa cho tỷ tỷ, làm một tì nữ rửa chân, Yểu nương cũng cam lòng!"
"Cầu xin tỷ tỷ đừng đuổi chúng muội đi, đừng để gia đình ba người chúng muội phải chia lìa..."
"Nàng làm cái gì thế!" Tạ Như Phong mặt xanh mét, một tay kéo Cố Yểu từ dưới đất lên, che chở sau lưng: "Nàng cũng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, sao có thể làm nô làm tì cho nàng ta!"
Cố Yểu khóc như hoa lê gặp mưa, yếu ớt dựa vào lòng Tạ Như Phong, nghẹn ngào nói: "Phu quân, chàng đừng giận... ta... ta chỉ sợ chàng khó xử. Tỷ tỷ là tướng môn hổ nữ, nhà mẹ đẻ thế lực lớn, ta không muốn phu quân vì ta mà đắc tội với nhà vợ..."
Nàng ta vừa dứt lời, đứa trẻ trong lòng như cảm nhận được nỗi uất ức của mẹ, "oa" một tiếng cũng khóc rống lên.
Nhất thời, tiếng nức nở của nữ nhân và tiếng khóc của trẻ con vang vọng khắp chính đường. Tạ Như Phong ôm vợ con, giận dữ trừng mắt nhìn ta, cứ như thể ta đã làm chuyện gì đại ác không thể tha thứ.