Lý Kiến Nhân có lẽ đã chắc chắn ta sẽ ký. Vạn lần không ngờ, ta đột nhiên tỉnh táo! "Mẫu thân chàng mời đại phu khám bệnh, rồi chính miệng nói với cha ta, bảo đảm chàng nửa năm sẽ khỏi bệnh. Nếu không phải vậy, cha ta tuyệt đối không thể đồng ý cho bọn ta thành thân vào tháng tám." Sắc mặt hắn ta có chút không tự nhiên: "Phải, phải." "Dù là ta, hay cha mẹ ta, đều là người rất coi trọng lời hứa. Nhưng nếu chàng thật sự đoản mệnh, vậy nhà nào lại muốn nữ nhi mình nhảy vào hố lửa? Nói ra thì ai hiểu chuyện cũng sẽ thông cảm." Hố lửa, ta sẽ không nhảy vào nữa! Danh tiếng, ta cũng phải giữ! "Đã như vậy, chi bằng đợi chàng khỏi bệnh, chúng ta hãy thành thân nhé?" Lý Kiến Nhân vội vàng lắc đầu: "Không không! Thư Uyển, ta chỉ nói đùa thôi, nàng đừng để tâm." Ta nghiêm túc nói: "Vậy bản cam kết này ta không thể ký, giống như đang nguyền rủa chàng chế-t sớm vậy, thật đáng sợ!" "Nàng nói đúng, ta sẽ sớm khỏi bệnh, không cần những thứ này!" Hắn ta ngay trước mặt ta, xé nát tờ cam kết đó. Ta thầm thở phào. Những ngày bị đá-nh mắng, sống không bằng chế-t trong mơ, chỉ cần nghĩ tới là ta đã sợ. Ta tuyệt đối sẽ không gả cho tiện nhân này! Vì vậy, ta phải nghĩ cách hủy bỏ hôn ước. Đột nhiên, ta nhớ tới tú tài chân què trong mơ... 6 Hắn tên là Lục Hành Vũ, sống ở nhà bên cạnh ta. Lục gia được coi là gia đình thư hương, tổ phụ và cha của Lục Hành Vũ đều là giáo thụ trong thư viện. Nhưng tổ phụ và cha hắn lần lượt gặp tai nạn qua đời. Mẹ hắn mang theo hắn khi mới vài tháng tuổi, dựa vào việc thêu thùa kiếm tiền sinh sống. Trong mơ, Lục Hành Vũ thu nhận ta khi ta bệnh nặng, tận tình chăm sóc, không cầu báo đáp. Ta hỏi hắn vì sao lại đối xử tốt với ta như vậy. Hắn nói khi mẹ hắn bị bệnh, ta đã đem hết tiền mừng tuổi của mình cho hắn để mua thuốc. Ta tỉnh dậy, suy nghĩ lại, quả thật có chuyện này. Năm đó ta bảy tuổi. Nhưng chưa đầy hai năm sau, mẹ hắn vẫn qua đời vì bệnh. Bạn cũ của cha hắn là Liễu tiên sinh ở Thanh Vân thư viện đã giới thiệu hắn vào thư viện làm việc, được ăn ở, có lương hàng tháng, lúc rảnh còn được nghe giảng. Trong mơ, trước khi ta thành thân không có ấn tượng gì về Lục Hành Vũ. Ta thậm chí không biết hắn khi nào trở về. Theo như ta biết trong mơ, năm Lục Hành Vũ hai mươi mốt tuổi, đã tích góp đủ tiền ở thư viện, đi thi hương và đỗ đạt. Nhưng không có tiền lên kinh tham gia thi hội, vậy nên chỉ mãi là một cử nhân. "Hắn lớn hơn ta hai tuổi, năm nay mười bảy tuổi." Vậy giờ hắn hẳn vẫn còn ở thư viện? "Tiểu thư, người đang lẩm bẩm gì vậy?" Ta hỏi: "Tiện nhân đi rồi sao?" "Vâng... phụt!" Tiểu Nguyệt bụm miệng cười khúc khích. Nàng ấy tưởng ta gọi tên Lý Kiến Nhân. (*Tiện và Kiến đồng âm) "Hắn ta đúng là tiện nhân!" Ta đứng dậy đi ra ngoài. "Người đi đâu vậy?" Tiểu Nguyệt đi theo. Ta nói: "Ra phố mua ít đồ, ghé qua Thanh Vân thư viện một chút." Tiểu Nguyệt: "Sao lại đi thư viện?" "Cứ theo ta là được." Tuy nhiên, ta hớn hở ra khỏi phủ, liền thấy một thiếu niên áo xanh đang mở khóa cửa nhà bên cạnh: "Lục... Lục Hành Vũ?" 7 Thiếu niên xoay người lại. Nhiều năm không gặp, vị công tử năm xưa đẹp đẽ khó phân biệt nam nữ, giờ đây dáng người thẳng tắp, mặt mày anh tuấn, phong thái tuấn lãng. "Lục... Lục công tử!" Ta vui mừng chạy chầm chậm về phía hắn. Trong giấc mơ, khi ta qua đời ở tuổi 31, Lục Hành Vũ cũng vẫn là dáng vẻ thanh niên, dung mạo không kém gì lúc này. Hắn đứng trước mặt ta, còn quen thuộc hơn cả thời thơ ấu. Khi ta qua đời, trong lòng từng cảm thấy tiếc nuối. Không ngờ ta vẫn còn có thể... gặp lại hắn! "Lâm cô nương?" Hắn ngạc nhiên, dường như rất bất ngờ khi thấy ta. "Ừm." Ta cười hỏi, "Công tử vừa từ thư viện về sao?" "Hôm nay là ngày giỗ phụ thân, ta vừa lên núi cúng bái, tiện thể ghé về nhà." Ta vội vàng thôi cười: "Xin lỗi! Ta không biết..." "Không sao đâu, Lâm cô nương." Hắn mở cửa, rồi quay lại nhìn ta, hỏi, "Cô nương... tìm ta có việc gì sao?" Đương nhiên là có! Ta phải tìm lý do để giữ chân hắn: "Ta từ nhỏ không thích học, tuy biết chữ nhưng viết rất xấu. Tháng sau ta phải xuất giá rồi, muốn luyện chữ. Nghe nói công tử viết chữ rất đẹp, có thể dạy ta được không?" "Cái này..." Hắn tỏ vẻ do dự. "Công tử yên tâm, sẽ trả tiền! Ta muốn mời công tử làm tiên sinh cho ta, được không?" Ta thành khẩn nói. Hắn nhìn ta, cuối cùng gật đầu: "Vừa hay mấy ngày này ta rảnh." "Đa tạ công tử, vậy sáng mai ta sẽ ở nhà chờ ngài!" 8 "Tiểu thư, sao người biết Lục công tử viết chữ đẹp?" Tiểu Nguyệt tò mò hỏi. Ta đáp: "Thanh Sơn thư viện nổi tiếng như vậy, chữ của Lục công tử còn đẹp hơn cả Liễu tiên sinh, đương nhiên tiếng tăm vang xa." Tiểu Nguyệt: "Ồ." Ta nói không sai. Vì vậy, Lục Hành Vũ không nghi ngờ gì về yêu cầu của ta. Nhưng thực ra ta biết hắn viết chữ rất đẹp là vì trong "giấc mơ" ta đã từng thấy ở nhà hắn. 9 Sáng sớm hôm sau, ta sai Tiểu Nguyệt sang nhà bên mời Lục Hành Vũ qua dùng điểm tâm. "Chỉ là vài món đạm bạc, không biết tiên sinh có hợp khẩu vị không?" Ta múc cho hắn một bát cháo cua. Hắn nhướng mày: "Cô nương không cần gọi ta là tiên sinh." Ta cười nói: "Ngươi đã dạy ta thư pháp, chẳng phải là tiên sinh của ta sao? Một ngày là thầy, cả đời là thầy!" Hắn không phản bác, liếc nhìn điểm tâm, vẻ do dự: "Sao cô nương biết ta thích ăn những món này?" Ta lắc đầu: "Không biết." Cháo cua rắc hành, bánh bột nhân thịt nạc nấm, khoai lang nướng, trứng chiên lòng đào. Đây cũng là điều ta biết từ giấc mơ. Không ngờ, không chỉ "tình tiết" về Lý Kiến Nhân là đúng, mà ngay cả Lục Hành Vũ cũng... Phải chăng giấc mơ đó thật sự có thể dự đoán tương lai? "Vậy có phải hôm nay các món ăn đều hợp khẩu vị của tiên sinh?" Hắn khẽ cười: "Phải." "Vậy xin mời tiên sinh dùng thêm." Ta tự tay bóc vỏ khoai lang, đưa cho hắn. Hắn vội vàng lắc đầu: "Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân..." "Hì hì." Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh cười thầm. Ta trừng mắt nhìn nàng ấy, đuổi nàng ấy đi. Ta nhét củ khoai lang vào tay Lục Hành Vũ: "Tiên sinh là thầy của ta, đưa tiên sinh củ khoai lang, có gì quá đáng đâu?" "Vậy... đa tạ Lâm cô nương." Hắn không từ chối nữa. Nhưng vành tai hắn đã âm thầm đỏ bừng. Trong giấc mơ, khi ta hấp hối, cuối cùng hắn cũng gỡ bỏ lớp mặt nạ, nắm tay ta, nước mắt như mưa, nói rằng: "Ta... đã thầm mến cô nương từ lâu..." Chỉ là giấc mơ thôi sao? Hay là ngày xưa... hắn thật sự đã từng thầm mến ta? 10 "Cách cầm bút phải đúng." Trong thư phòng, Lục Hành Vũ cầm tay chỉ dạy ta cách cầm bút. Ánh mắt hắn chăm chú thái độ nghiêm túc. Là học trò, ta cũng không dám lười biếng. Cả buổi sáng trôi qua, ta nắm vững những gì hắn dạy, tập viết từng nét từng chữ. Hết lần này đến lần khác. Đột nhiên quay đầu lại, thấy hắn đang nhìn ta... "Tiên sinh đang nhìn ta sao?" Hắn vội chuyển hướng ánh mắt, tránh ánh mắt ta, nghiêm túc nói bừa: "Ta phải xem ngươi có chăm chỉ luyện tập, không được phân tâm." "Ồ." Ta khẽ cười.