logo

Chương 1

Vào Ngày của Cha, chồng tôi đã đưa cho tôi một túi cua, nói là để bồi bổ cho bố tôi.

Khi tôi đang chuẩn bị cho cua vào nồi hấp, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một loạt bình luận lơ lửng trên không trung:

[Nam chính thật tàn nhẫn, dám để nữ chính tự tay giec cha mình. Đó là cua mặt quỷ kịch độc mà hắn đặc biệt nhờ người gửi đến, chỉ cần nếm một miếng là đủ để mất mạng. Ông bố liệt nửa người của nữ chính lần này e là khó thoát khỏi cái chec.]

[Thế mới nói, người già phải có tiền mới được người ta nhớ tới. Ban đầu nam chính đồng ý cho ông cụ về ở chung, chẳng phải là vì thấy ông ấy có tiền tiết kiệm sao?]

[Ông cụ này cũng ngốc thật, dám dốc hết tiền ra trả nợ khoản vay mua nhà giúp nam chính. Bây giờ hết giá trị lợi dụng rồi, đương nhiên nam chính sẽ tìm cách "tạo ra giá trị" cho ông ấy. Mua xong gói bảo hiểm lớn này, cộng thêm một vụ "tai nạn" nữa, nam chính đúng là biết tận dụng lợi ích.]

Động tác trên tay chợt tôi khựng lại.

Tôi trở tay liền đem số cua đó làm thành thanh cua, rồi cho hết vào bát canh chua cay mà chồng tôi thích ăn nhất.

1.

Khi Điền Gia tan sở về, anh ấy đã mua một đống đồ ăn.

Anh nói:

"Hôm nay là Ngày của Cha, bố đã nuôi dưỡng ra một người vợ xuất sắc như em cho anh, chúng ta phải hiếu kính ông ấy thật tốt."

Anh ấy đặc biệt lấy ra một túi cua:

"Anh nhớ bố thích ăn cua. Mấy con cua bánh mì này thuộc loại hàng hiếm đấy, anh đã đặt trước mấy ngày rồi. Tối nay em hấp đi nhé, đến lúc đó nhớ là ai cũng không được giành ăn với bố đâu!"

Thấy Điền Gia quan tâm đến bố tôi như vậy, tôi vô cùng cảm động, liền bước tới tặng anh ấy một nụ hôn.

Sau khi mẹ tôi qua đời không lâu, bố tôi đã bị đột quỵ do cao huyết áp vào ban đêm và được phát hiện khá muộn, dẫn đến liệt nửa người.

Tôi sợ hãi vô cùng, sau khi hỏi ý kiến Điền Gia liền đón bố về sống chung.

Sau này, để tiện chăm sóc bố tốt hơn, tôi còn nghỉ việc để nỗ lực tập vật lý trị liệu cùng bố.

Hai năm trôi qua, nửa người bị liệt của bố tôi cuối cùng cũng hồi phục được chút cảm giác. Giờ đây, ông đã có thể tự mình di chuyển chậm rãi nhờ cây gậy chống.

Trong suốt thời gian này, tôi thực sự rất biết ơn Điền Gia.

Nếu không có sự hỗ trợ hết lòng của anh ấy, tôi đã không đủ can đảm để xin nghỉ việc.

Khoản trả góp nhà và xe của chúng tôi, kể từ ngày tôi nghỉ việc, đã đổ dồn hết lên vai anh ấy.

Thế nhưng, Điền Gia không hề phàn nàn nửa lời, thậm chí còn nhớ đến Ngày của Cha để chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho bố tôi.

Lấy được người chồng như vậy, làm sao tôi có thể không xúc động.

Lúc này, bố tôi chậm rãi đi ra khỏi phòng.

Điền Gia nghe thấy tiếng động liền buông tôi ra, bước tới đỡ tay bố và nói với tôi:

"Anh đưa bố đi dạo một lát. Bữa tối nay nhờ cả vào em nhé."

"Nhớ hấp cua bánh mì nha!"

Tôi gật đầu, nhìn hai người họ rời đi rồi xách túi cua định đi sơ chế rồi chuẩn bị hấp.

Không ngờ, vừa quay lưng lại, tôi đột nhiên cảm thấy chóng mặt, suýt chút nữa không đứng vững.

Ngay sau đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một đống bình luận sặc sỡ vắt ngang không trung:

[Cua bánh mì cái gì chứ, đây rõ ràng là cua mặt quỷ nổi tiếng với độc tính có thể giec chec 10 con gà chỉ bằng một con. Với tình trạng sức khỏe của bố nữ chính bây giờ, chỉ một miếng thôi là đủ để lấy mạng ông ấy rồi.]

[Nam chính thật tàn nhẫn, làm sao có thể nghĩ ra được chiêu độc là để nữ chính tự tay giec cha mình chứ? Cô ấy chỉ còn mỗi người thân này thôi. Nếu biết chính tay mình đã hấp cua độc hại chec bố, cô ấy không điên mới là lạ?]

[Không còn cách nào khác. Bố mẹ nam chính đang thúc giục, nếu không giải quyết ông cụ này, nam chính cũng khó mà ăn nói với họ.]

[Nhưng... dù sao bố nữ chính cũng đã dốc hết tiền cho họ rồi. Ngay cả số tiền dưỡng lão cuối cùng cũng đưa cho nam chính trả nợ khoản vay mua nhà. Hắn làm thế này chẳng phải là quá tàn nhẫn sao?]

[Bởi thế mới nói, người già phải có tiền mới được người ta nhớ tới. Ban đầu nam chính đồng ý cho ông cụ về ở chung, chẳng phải là vì thấy ông ấy có tiền tiết kiệm sao?]

[Ông cụ này cũng ngốc thật, dám dốc hết tiền ra. Hết giá trị lợi dụng rồi, nam chính còn có thể bao dung cho ông ấy được sao?]

[Sao lại không có giá trị lợi dụng? Ông cụ chec đi là sắp tạo ra giá trị cho nam chính rồi đấy. Mọi người quên gói bảo hiểm lớn mà nam chính đã mua cho ông ấy sao?]

Tôi bị lượng thông tin trước mặt làm cho chec lặng.

Những lời này có ý tứ gì? Điền Gia... muốn đầu độc bố tôi?

Sao anh ấy có thể làm vậy chứ?

Rõ ràng hai năm nay anh ấy quan tâm đến bố tôi còn hơn cả bố ruột anh ấy. Chắc chắn những bình luận đột nhiên xuất hiện kia đang nói bậy.

Tôi thực sự không tin nổi, người chồng đầu gối tay ấp lại dám làm ra chuyện này.

Ánh mắt tôi chạm vào túi cua trên tay, nhìn lớp vỏ cua đỏ rực đến bất thường, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.

Mặc kệ đi! Chỉ cần tôi chứng minh được số cua này không phải là cua mặt quỷ, thì những bình luận trước mắt chỉ là cố tình gây hiểu lầm cho tôi!

Nghĩ đến đó, tôi vội vàng mở túi, bật ứng dụng nhận diện đồ vật, chĩa vào con cua và chụp một bức ảnh.

Ngay lập tức, một video giới thiệu khoa học về cua mặt quỷ hiện ra.

2.

Đến nước này rồi, tôi còn gì mà không hiểu nữa!

Những gì bình luận vừa nói đều là sự thật. Điền Gia thực sự muốn mượn tay tôi để giec chec bố tôi.

Tôi tức đến run rẩy toàn thân, nhưng những bình luận lại lần lượt hiện lên:

[Ê! Sao nữ chính còn chưa động thủ vậy? Chẳng lẽ cô ấy phát hiện ra điều gì bất thường à?]

[Không thể nào, cô ấy không thông minh đến mức đó đâu. Mọi người quên rồi sao? Hồi đó mẹ cô ấy phát hiện chuyện tình mờ ám giữa nam chính và mẹ nuôi của hắn ta, kết quả bị hai người họ đẩy ngã cầu thang. Nữ chính về đến nơi lại tin vào lời bịa đặt của nam chính, thậm chí còn không nhận ra mẹ cô ấy trước lúc chec đã dùng ngón tay chỉ vào hai người đó. Với bộ óc heo này, cô ấy có thể phát hiện ra cái gì chứ?]

Bàn tay tôi run lên không kiểm soát.

Mẹ tôi mất vào đúng ngày sinh nhật của bà.

Lúc đó, bố và tôi đã đi trước đến khách sạn đã đặt để chuẩn bị bất ngờ cho bà.

Không ngờ, khi chúng tôi mới trang trí được một nửa thì đột nhiên nhận được điện thoại của Điền Gia.

Anh ta nói với tôi, mẹ đến nhà tìm tôi, không may trượt chân khi xuống cầu thang và ngã lăn xuống hơn ba mươi bậc.

Tôi vừa lo vừa sợ, khi cùng bố về đến nhà, mẹ đã chỉ còn hơi thở thoi thóp.

Vừa nhìn thấy tôi, bà liền run rẩy giơ tay chỉ vào Điền Gia, rồi lại nghiêng đầu về phía Trần Ngọc Liên.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Điền Gia đã lao tới nắm lấy tay bà, khóc lóc thảm thiết:

"Mẹ ơi, con biết mẹ lo cho Nguyệt Nguyệt. Mẹ yên tâm, con xin hứa, con nhất định sẽ chăm sóc Nguyệt Nguyệt thật tốt!"

Mẹ tôi đột nhiên trở nên kích động, không thở được nữa và tắt thở ngay tại chỗ.

Tôi khóc không thành tiếng, hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ tại sao Trần Ngọc Liên lại có mặt ở nhà tôi vào lúc đó.

Nhưng giờ đây, những bình luận lại nói cho tôi biết, bà ta và Điền Gia đã có quan hệ mờ ám, và mẹ tôi chính vì thế mà bị Điền Gia mưu sát.

Một cơn giận dữ vì bị phản bội quét qua toàn thân tôi.

Tôi nhìn vào túi cua, toàn thân run lên.

Nếu Điền Gia đã muốn tôi đưa cua độc này lên bàn ăn, vậy thì tôi sẽ làm theo ý anh ta.

Chỉ là, món ăn này nên làm như thế nào, phải do tôi quyết định...

3.

Tôi nhanh chóng lái xe đến chợ mua vài con cua bánh mì thật, sơ chế qua loa rồi cho vào nồi hấp.

Sau đó, tôi đeo găng tay, bóc thịt mấy con cua mặt quỷ độc kia ra, băm nhỏ thành chà bông.

Các bình luận nhảy múa còn sôi nổi hơn:

[Ôi trời, ai có thể nói cho tôi biết nữ chính đang làm gì được không?]

[Cô ấy đã phát hiện ra đó là cua độc rồi à? Nếu không sao lại đặc biệt đi mua thêm cua bánh mì thật làm gì?]

[Vậy thì... cô ấy băm nhỏ thịt cua độc này để làm gì? Chẳng lẽ là để trút giận sao?]

Trút giận? Ha, đúng là nên trút giận.

Chỉ là, phải tìm đúng kẻ chủ mưu để trút giận!

Sau khi băm nhỏ thịt cua độc, tôi nhanh chóng làm theo công thức, biến nó thành những thanh thịt cua đã chế biến trông vô cùng hấp dẫn.

Sau đó, tôi chế biến và kết hợp chúng với các nguyên liệu khác để tạo thành món canh chua cay mà Điền Gia yêu thích nhất.

[Gì cơ, đây là canh chua cay mà nam chính thích nhất à? Nữ chính tính phản sát sao?]

[Xem ra lần này trí thông minh của cô ấy cuối cùng cũng hoạt động rồi. Tốt quá, giờ thì tôi không cần phải tức giận vì nữ chính ngốc nghếch nữa rồi!]

[Á á á, tình tiết bùng nổ rồi. Mọi người nghĩ nam chính có uống bát canh chua cay này không?]

[Thật kích thích, tôi thích quá đi mất. Hóng diễn biến tiếp theo nha, tôi đặt gạch trước ở đây vậy!]