logo

Chương 6

“À đúng rồi, con bé Lâm Tiểu Kiệt ấy, sau khi phát hiện Trình Mặc vừa không có tiền đồ vừa không có tiền, chỉ hai tháng sau là bỏ anh ta rồi. Sau đó đổi mấy đời bạn trai mà vẫn không gả nổi bản thân đi, giờ phải ra ngoài tiếp khách, mà cũng chẳng được ai ưa đâu, dù sao tuổi cũng đâu còn nhỏ.” Tôi quay sang nhìn Lục Tấn: “Anh để ý à?” Lục Tấn ngẩn người: “Cái gì?” “Chuyện em từng ở bên anh ta, anh để tâm sao?” Lục Tấn gật đầu: “Có để tâm.” Rồi anh bước lại gần, nâng cằm tôi lên, hôn vội một cái, còn cắn nhẹ môi tôi như tức giận, đôi mắt đỏ hoe: “Anh để tâm vì lúc trước mình mù mắt, cứ tưởng anh ta là người đàn ông xuất sắc, có thể mang lại hạnh phúc cho em. Vậy mà đã để lãng phí mười năm thanh xuân của cả hai chúng ta.” “Mười năm à?” “Ừ. Mười năm.” Tôi không nhịn được bật cười. Phải rồi, tôi và Lục Tấn thực ra đã quen nhau từ lâu, chúng tôi là hàng xóm, nhưng chẳng thể gọi là thanh mai trúc mã. Anh ấy lớn hơn tôi ba tuổi, là cậu con trai út được cưng chiều nhất nhà bên cạnh. Nhưng hồi nhỏ thì rất tự ti, đi đâu cũng lặng lẽ như muốn trốn khỏi thế giới này. Còn tôi lúc đó thì rất hoạt bát, dù anh trốn ở đâu tôi cũng tìm được ra. Cho nên có một khoảng thời gian, anh ấy thật sự chỉ có mỗi mình tôi là bạn. Lục Tấn nói tiếp: “Không chỉ là mười năm, mà là rất, rất nhiều năm. Cái gọi là ‘lãng phí mười năm’, chính là mười năm anh buông tay để em theo đuổi người mà em yêu.” Lần này đến lượt tôi đỏ mắt: “Lục Tấn, cảm ơn anh, vì đã để em sống ích kỷ một lần.” “Vĩnh viễn đừng nói cảm ơn với anh, bởi vì với anh, mọi thứ đều xứng đáng.”

14 Nhà tôi và nhà Lục Tấn vốn đã có giao tình từ đời trước, hai bên cũng thường làm ăn với nhau. Ba mẹ hai nhà nghe tin chúng tôi ở bên nhau thì đều thở phào nhẹ nhõm, dưới sự thúc đẩy của đôi bên, hôn lễ nhanh chóng được định ngày. Mà khi đó, đã là hai năm sau khi tôi chia tay với Trình Mặc rồi. Nhà của chúng tôi đều ở trong nước, tổ chức hôn lễ đương nhiên cũng phải về nước. Hôm đó, tôi vừa bước ra từ nhà giáo sư Lâm Sâm thì gặp Trình Mặc. Anh ta nhìn tôi đầy kinh ngạc và vui mừng, lao về phía tôi hai bước rồi lại ngừng lại, cẩn thận gọi tên tôi: “Trinh Trinh…” Tôi lịch sự gật đầu chào anh ta: “Chào anh.” “Trinh Trinh, em về rồi!” Trình Mặc bất ngờ lao tới, quỳ rạp xuống đất: “Trinh Trinh, anh sai rồi, cho anh một cơ hội nữa đi! Mình làm lại từ đầu được không? Anh có một ý tưởng mới cho dự án lần này, nếu nghiên cứu thành công chắc chắn sẽ gây chấn động thế giới!” “Ồ, vậy à?” Đối mặt với hành động quỳ xuống của Trình Mặc, tôi không chút động lòng. Tôi từng xúc động vì sự kiên trì theo đuổi ước mơ của anh ta, từng ngưỡng mộ trái tim nóng bỏng cố gắng vì thành tựu của anh ta. Nhưng tôi cũng đã nhìn thấy rõ sau khi anh ta chạm đến thành công, tâm hồn anh ta dần thối rữa, bẩn thỉu ra sao. Giống như một chiếc bánh bao bị ôi, cho dù có để bao lâu đi nữa, nó cũng chẳng thể trở lại trạng thái nóng hổi, ngon lành như lúc đầu. Tôi nhìn anh ta nghiêm túc: “Làm nghiên cứu thì cần có vốn, anh có không?” Tôi lại hỏi: “Với lại, xin duyệt dự án khó lắm, anh đã xin được chưa?” Sắc mặt Trình Mặc tái nhợt. Thực ra tôi đã biết rõ tình hình của anh ta từ giáo sư Lâm Sâm. Năm đó, phòng nghiên cứu do Trình Mặc chủ trì bị dính bê bối đúng vào ngày cưới của anh ta khiến cho hình tượng sụp đổ, tài trợ bị rút sạch chỉ trong thời gian ngắn. Có người nặc danh tố cáo anh ta đạo nhái thành quả nghiên cứu. Lâm Sâm nói: “Khi đó em từng công bố thiết kế sơ bộ của dự án này trên một tạp chí. Sau đó cùng làm với cậu ta, lấy thành quả nghiên cứu của em gộp lại làm của hai người, chuyện đó không có gì đáng trách. Nhưng sai lầm lớn nhất của cậu ta là vứt bỏ em. Vậy nên, theo đúng nghĩa, thành quả đó không thể coi là của riêng cậu ta.” Dưới hàng loạt những vụ phanh phui như thế, lớp mặt nạ của Trình Mặc bị bóc sạch, thứ còn lại chỉ là một gã đàn ông vô dụng, nghèo túng, gian xảo mà thôi. Thế thì làm sao còn ai muốn đầu tư cho anh ta? Tôi nhìn Trình Mặc từ trên cao: “Anh từng nhân danh tình yêu để lừa gạt tôi, còn suýt trở thành một ‘người thành công’. Nhưng đồ lừa mà có, thì mãi mãi cũng chỉ là lừa. Tình yêu biến mất rồi, anh tất nhiên sẽ trở về bộ dạng của một ‘kẻ thất bại’ từng có. Anh luôn là một kẻ thất bại, nên cũng nên học cách quen với chuyện đó đi.” Trình Mặc như bị rút cạn xương cốt, mềm oặt ngồi bệt dưới đất. “Nhưng… nhưng anh thật sự yêu em mà...” Tôi bật cười lạnh, lướt qua bên cạnh anh ta. Yêu, xưa nay luôn là một động từ. Không phải nhìn vào lời nói của anh ta, mà là hành động anh ta làm. Một người dùng hành động để chứng minh rằng tình yêu chỉ như rác rưởi thì còn xứng đáng nói yêu gì chứ? Lễ cưới của tôi được tổ chức đúng như kế hoạch. Nghe nói Trình Mặc muốn vào đưa quà nhưng bị bảo vệ từ chối vì ăn mặc tồi tàn, vẻ mặt thất thần. Anh ta gây náo loạn ngoài cổng một lúc, đúng lúc chúng tôi cùng khách mời chuyển ra vườn biệt thự. Tôi nhìn anh ta từ xa, rồi quay mặt đi. Trình Mặc đứng ở đó rất lâu, cuối cùng cũng rời đi. (Hết)

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần