Khi đó, tấm màn mỏng manh giữa hai chúng tôi vẫn chưa được vạch ra. Nhưng trong tiếng tim đập dữ dội, kìm nén của hai người trẻ tuổi ấy, cả hai đều hiểu.
Cậu không chỉ nói về chiếc ô.
Cậu đang nói về tôi.
Trời dần tạnh mưa.
Tôi lau khô nước mắt, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc. Sau đó, tôi cầm chiếc ô đã bị lãng quên trong nhiều năm lên.
Lớp nhựa trong suốt đã ố vàng, những hình vẽ hoạt hình mờ nhòe, khung ô hoen gỉ, tỏa ra mùi hôi khó chịu của đồ cũ nát.
Tôi nhìn chiếc ô thật lâu.
Ngồi bên mép giường, dựa vào bóng tối, tôi không chợp mắt cả đêm.
Không biết đã qua bao lâu, màn đêm nhạt dần, ánh sáng bình minh len lỏi qua tầng mây, chiếu vào tôi, rọi ra bóng hình đen trắng.
Tôi cử động chân tay đã tê lạnh cứng đờ, đứng dậy, cầm chiếc ô, bỏ vào thùng rác.
Sau đó tôi gọi cho Kỷ Ứng Kỳ.
Cơn mưa hè năm ấy của tuổi trẻ…
Đã đến lúc phải kết thúc rồi.
4
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
Tiếng nói vọng vào tai là giọng nữ có chút uể oải, như thể vừa mới tỉnh ngủ:
“…Alo? Ai đấy?”
Cô ấy sau đó ngáp một tiếng, nhưng trong sự im lặng nặng nề của tôi, điều này nghe càng thêm giả tạo.
Một lúc sau, giọng của Ninh Lan lại vang lên, mang theo chút áy náy và gượng gạo:
“Tôi cầm nhầm điện thoại rồi, chờ chút, để tôi gọi A Kỳ dậy…”
“Không cần đâu.”
Tôi ngắt lời cô ta, bình thản nói:
“Phiền cô chuyển lời với anh ta, tôi đã chuẩn bị xong hết giấy tờ rồi. Ba giờ chiều gặp nhau ở phòng đăng ký.”
Không để cô ta kịp phản ứng, tôi lập tức ngắt máy.
Từ tối qua đến giờ tôi chẳng ăn uống gì, nhưng lại cảm thấy dạ dày cuộn lên, buồn nôn vô cùng.
Cái gọi là yêu tôi, cái gọi là tình sâu nghĩa nặng… Kết quả là quay lưng đi đã có thể ngủ cùng người khác.
Người ngoại tình, dù viện lý do gì, cuối cùng vẫn sẽ ngoại tình.
Tôi nhớ đến kiếp trước, cái ngày tôi “tình cờ phát hiện” ra sự thật này.
Tim đau đến mức suýt ngất đi.
Tôi mất hết lý trí, như một người điên lao tới chất vấn họ.
Kết quả là Ninh Lan mặt đầy vẻ áy náy nhưng miệng lại bảo đây chỉ là hiểu lầm, là sự cố, mong tôi đừng trách A Kỳ.
Còn Kỳ Ứng Kỳ thì không nói lời nào, chỉ đứng đó, để mặc tôi khóc lóc, nổi giận, và hỏi anh ta xem những lời hứa khi xưa có còn giá trị không.
Anh ta chỉ im lặng, như thể có nỗi khổ nào đó không thể nói ra.
Cái dáng vẻ chịu đựng đầy ẩn ức ấy khiến tôi như một kẻ thất thố, còn anh ta lại là người đáng thương.
Cuối cùng, tất cả mọi người đều đứng về phía anh ta.
Họ nói rằng anh ta có nỗi khổ tâm, rằng anh ta không cố ý, rằng tôi không nên làm lớn chuyện thế này.
Người phạm lỗi là họ.
Nhưng kẻ sai lại biến thành tôi.
Sự bình tĩnh của anh ta làm tôi trông chẳng khác nào một kẻ điên.
Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân mình.
Có phải tôi đã quá quắt? Có phải tôi đã bắt lỗi quá đáng và bôi nhọ tình bạn trong sáng nhiều năm của họ?
Cuối cùng, tôi thỏa hiệp, đồng ý ly hôn.
Nhưng ngay khi Kỳ Ứng Kỳ đưa tôi giấy ly hôn, bệnh tình của anh ta đột nhiên trở nặng.
Chu Húc cùng đám bạn của anh ta xông đến trước mặt tôi, mắng thẳng vào mặt tôi rằng chính tôi đã kích động anh ta.
Họ hỏi tôi có biết không?
Rằng tất cả những gì Kỳ Ứng Kỳ làm đều chỉ vì muốn tôi rời xa anh ta, để tôi không bị anh ta làm liên lụy.
Anh ta biết tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi anh ta, thế nên mới chọn cách cực đoan như vậy để đuổi tôi đi.
Tôi đã cố gắng chấp nhận sự thật rằng anh ta không còn yêu tôi nữa, rằng anh ta đã ngoại tình. Nhưng Chu Húc bọn họ lại bảo rằng anh ta vì quá yêu tôi nên mới làm vậy.
Ban đầu, Kỳ Ứng Kỳ còn có thể sống thêm vài năm nữa.
Nhưng giờ vì tôi làm loạn, khiến bệnh tình của anh ta đột nhiên chuyển nặng.
Tất cả đều là lỗi của tôi.
Tôi chỉ có một cái miệng, không thể cãi lại được cả một đám người.
Cuối cùng, tinh thần tôi hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi liếc nhìn anh ta đang hôn mê bất tỉnh trong phòng bệnh, tôi đã leo lên sân thượng của bệnh viện và nhảy xuống.
Giờ nghĩ lại, thật ngốc.
Đời này làm lại, tôi chọn tha thứ cho bản thân, cũng chọn buông bỏ tất cả quá khứ.
Thế nhưng, hôm đó ở phòng đăng ký, tôi đợi rất lâu, đến khi nhân viên làm việc ra về hết, Kỳ Ứng Kỳ mới chậm rãi xuất hiện.
5
“Tôi cảm thấy không khỏe, mới tỉnh dậy nửa tiếng trước.”
Trước khi tôi kịp lên tiếng chất vấn, Kỳ Ứng Kỳ đã vội vàng giải thích.
Hơi thở anh ta không đều, áo sơ mi bên trong chiếc áo khoác dài có phần xộc xệch.
Ngay cả tóc cũng chưa chải chuốt, xù lên lộn xộn như thể anh ta vừa bò ra từ trong chăn.
Ánh mắt anh ta lướt qua tòa nhà phòng đăng ký đã đóng cửa, thở ra một hơi thật dài.
Không rõ đó là tiếng thở dài hay là sự nhẹ nhõm.
Sau đó, anh ta quay lại nhìn tôi, giọng điệu lạnh nhạt:
“Đặt lại lịch đi.”
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôi bảo anh ta có thời gian thì tự liên lạc với tôi, rồi quay lưng bước đi mà không nói thêm lời nào.
Nhưng Kỳ Ứng Kỳ bỗng nhiên lên tiếng:
“Sáng nay em gọi điện, là Lan Lan bắt máy. Cô ấy đã nói gì với em?”
Giọng điệu dò xét của anh ta khiến tôi bỗng dưng nổi giận.
Cơn tức giận bị kìm nén từ lâu đột ngột bùng nổ.
Tôi quay lại, giễu cợt anh ta:
“Không phải hai người đã ngủ chung giường rồi sao? Cô ta nói gì mà anh lại không biết?”
Kỳ Ứng Kỳ khựng lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là biểu cảm của anh ta trong chớp mắt trở nên dịu dàng, như mưa xuân làm tan băng tuyết.
Giống như anh ta vừa xác nhận được điều gì đó.
Anh ta thực sự thở phào, thậm chí hiếm khi dùng giọng điệu hòa nhã để giải thích:
“Em hiểu lầm rồi. Tối qua anh uống say, cô ấy đưa anh về nhà. Đúng lúc anh không khỏe, cô ấy lo lắng nên mới ở lại chăm sóc anh.”
Không bàn đến việc những lời này nghe vô lý đến mức nào.
Chỉ riêng mối quan hệ hiện tại của chúng tôi cũng đủ để tôi không hiểu vì sao anh ta còn cần giải thích chuyện này.
Nhưng tôi rất nhanh đã hiểu.
Ngay trước mặt tôi, Kỳ Ứng Kỳ bỗng ho khan một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên nhợt nhạt.
Hàng lông mày rậm của anh ta nhíu lại, biểu cảm trông như đang chịu đựng cơn đau.
Anh ta tiếp tục ho liên tục, tôi không phân biệt được đó là giả vờ hay thật. Nhưng dù là gì, cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi quay đầu bỏ đi.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, Kỳ Ứng Kỳ túm lấy cánh tay tôi.
Gương mặt anh ta trắng bệch, đầy vẻ khó coi, quai hàm căng cứng.
Anh ta gần như nghiến răng, gằn từng chữ:
“Anh nói anh không khỏe, em thật sự không quan tâm chút nào sao?”
Tôi biết anh ta bệnh nặng, thậm chí là bệnh hiểm nghèo.
Nhưng thì sao chứ?
Tôi giật tay ra, cau mày:
“Buông ra.”
Kỳ Ứng Kỳ không những không buông mà còn siết chặt hơn, ánh mắt càng thêm u ám.
Muốn ly hôn là anh ta.
Bây giờ tôi đồng ý ly hôn, anh ta lại không vui.
Kỳ Ứng Kỳ nhìn tôi với ánh mắt hung dữ trong giây lát, sau đó đột ngột buông tay tôi ra.
Anh ta ho dữ dội, giọng trầm hẳn xuống:
“…Được, anh thả em đi.” Anh ta cố đè nén cơn giận, trông như đang mang một nỗi đau không thể diễn tả thành lời.
Tôi không nói một lời, quay người rời đi.
Nhưng đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng “rầm” lớn.
Kỳ Ứng Kỳ đã ngất xỉu.
Tôi vội vàng gọi xe cứu thương, đưa anh ta đến bệnh viện cấp cứu.
Do dự một lúc, tôi gọi cho Ninh Lan.
Dù sao sau khi ly hôn với tôi, sớm muộn gì Kỳ Ứng Kỳ cũng cưới cô ta.
Tôi, một người vợ sắp ly hôn, ngồi đây để trông anh ta thật không hợp lý.
Ninh Lan nghe tin xong không nói gì, rất nhanh đã đến bệnh viện.
Đi cùng cô ta còn có Chu Húc.
Tôi đứng dậy từ ghế dài ở hành lang, định nói với họ rằng Kỳ Ứng Kỳ đang được cấp cứu.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Ninh Lan đã sầm mặt tiến đến trước mặt tôi.
Bất ngờ cô ta giơ tay lên, tát tôi một cái thật mạnh.
Tôi sững sờ.
Chỉ nghe Ninh Lan dùng giọng lạnh lẽo chưa từng có, căm hận nói với tôi:
“Cô đúng là sao chổi! Cô muốn hại c.h.ế.t anh ấy mới vừa lòng sao?!”
6
Tôi xoa nhẹ lên mặt, nơi vừa bị đánh đến tê dại.