logo

Chương 1

1 “Nghiên Nghiên này, nọc cóc này có hiệu nghiệm thật không vậy? Mẹ thấy cục u trên đầu Gia Bảo hình như còn to hơn nữa đó.” Mẹ tôi lo lắng nhìn chị dâu — Trần Nghiên — đang dùng tăm bông bôi chất dịch từ cóc lên đầu thằng bé. Còn tôi chỉ biết ch/ết lặng nhìn cảnh trước mắt, vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc vì được sống lại. Trần Nghiên đập mạnh cây tăm bông xuống, chỉ tay vào mặt mẹ tôi, quát ầm lên: “Bà già ch/ết tiệt, bà nói hươu nói vượn cái gì hả? Đây là bài thuốc tôi cực khổ lắm mới xin được đấy! Bà chỉ biết nói những lời xui xẻo, rủa cho cháu bà không khỏi bệnh phải không? Bà có còn lương tâm không vậy?” Bị chị dâu mắng một trận té tát, mặt mẹ tôi lúc xanh lúc đỏ, nhưng không dám cãi lại. Bà chỉ biết cầu cứu nhìn về phía tôi. Còn tôi thì đứng yên, không động đậy, không nói gì. Thế là mẹ tôi lập tức đổ tội sang tôi: “Cũng tại con bé Tiểu Hi ý chứ, nó nói là cục u của Gia Bảo lại to thêm.” Trần Nghiên lập tức quay sang, ánh mắt sắc bén như dao: “Cô nói gì?” Tôi rùng mình, vội phản bác: “Mẹ, mẹ đừng nói bậy! Con chưa hề nói thế mà! Phương thuốc chị dâu xin được chắc chắn hiệu nghiệm hơn thuốc bệnh viện chứ!” Nghe tôi nịnh mấy câu, sắc mặt Trần Nghiên dịu lại phần nào. Chị ta hừ lạnh: “Coi như cô biết điều.” Nói rồi, lại quay sang mẹ tôi, giọng đầy sốt ruột: “Bà định để mẹ con tôi ch/ết đói à? Còn không mau vào nấu cơm đi!” Mẹ tôi cúi đầu đáp nhỏ, răm rắp đi vào bếp. Trước khi đi, bà còn liếc tôi một cái sắc như dao, trách tôi không chịu “đỡ đạn” thay bà. Tôi thản nhiên quay người về phòng, không buồn nhìn lại một lần. 2 Chỉ đến khi nằm xuống giường, cảm giác “mình thật sự đã trọng sinh” mới dần hiện rõ. Kiếp trước cũng là như vậy. Mẹ tôi muốn khuyên chị dâu Trần Nghiên đưa Gia Bảo đến bệnh viện, nhưng lại sợ đụng vào cơn tức của chị ta, nên mới đẩy tôi ra chịu trận thay. Tôi thương mẹ, nên mỗi lần như thế đều ngây ngốc làm bia đỡ đạn cho bà. Khi biết Trần Nghiên đang bôi nọc cóc lên đầu Gia Bảo, tôi đã ra sức ngăn cản. “Chị dâu, phương thuốc này hoàn toàn không có căn cứ khoa học đâu.” “Gia Bảo bị mụn nhọt, phải khử trùng và chống viêm mới được. Hay là chúng ta mau đưa thằng bé đến bệnh viện đi.” Không biết tôi nói trúng vào điểm nào khiến Trần Nghiên nổi điên, chị ta lập tức bật dậy, chỉ tay vào mặt tôi mắng té tát: “Cô thì biết cái quái gì! Chị tôi nói rồi, nọc cóc chữa bách bệnh.” “Thằng nhỏ chỉ bị cái u bé tí, đi bệnh viện chẳng phải để người ta moi tiền sao?” Tôi còn định khuyên nữa, nhưng chị ta đã quay lưng bỏ vào phòng, chẳng thèm để ý. Tôi đành chịu. Thế rồi hôm sau, sau khi bôi xong nọc cóc cho thằng bé xong, Trần Nghiên đi đánh bài. Không lâu sau, Gia Bảo đau đến lăn lộn trên sàn. Cục u trên đầu nó sưng to hơn, bên trong căng phồng, mủ trắng đục tràn đầy. Mẹ tôi hoảng loạn muốn gọi điện cho Trần Nghiên, còn tôi thì không nỡ nhìn thằng bé chịu đựng, liền đưa nó đến bệnh viện ngay. Bác sĩ vừa xem qua đã lập tức khử trùng và chích mủ. Khi mủ chảy ra, Gia Bảo đỡ hẳn, nhưng vì tới trễ nên vết nhọt đã bị nhiễm trùng. Bác sĩ dặn đi dặn lại phải nhập viện theo dõi. Thế mà Trần Diên lại không hề coi trọng, khăng khăng cho rằng bác sĩ chỉ bày trò lấy tiền. Ngay trong ngày, chị ta đã dắt Gia Bảo về nhà. Ai ngờ tối đó, thằng bé sốt cao, toàn thân co giật. Tôi vội vàng gọi cấp cứu 120. May mà cứu kịp, tính mạng được giữ lại, nhưng cơ thể nó bị tổn thương nặng nề. Từ đó, cứ hai ba ngày là lại phải vào viện. Gia Bảo cũng chẳng thể chạy nhảy, chơi đùa như những đứa trẻ khác. Chi phí điều trị chồng chất, lại thêm phải chăm sóc cực nhọc khiến Trần Nghiên càng oán hận tôi. Chị ta ngày ngày bên tai thằng bé đổ hết tội lên đầu tôi: “Là do cô của con tìm bác sĩ tồi, chữa không ra gì nên con mới yếu ớt như vậy.” Gia Bảo tin thật, nó nuôi mối hận trong lòng. Một ngày, lúc tôi không để ý, nó đẩy tôi từ ban công tầng hai mươi xuống. Cảm giác đau đớn khi rơi ch/ết ấy, đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in. Nghĩ đến đây, nét mặt tôi lạnh đi vài phần. Kiếp này, tôi sẽ không xen vào chuyện của họ nữa. Tôi muốn xem xem bọn họ sẽ tự cắn xé lẫn nhau như thế nào. 3 Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ nửa ngày để ra khu công ty tìm nhà thuê. Khi tôi mới tốt nghiệp, mẹ viện cớ ngoài kia thuê nhà quá đắt, nhất quyết bắt tôi về sống chung, hoàn toàn không quan tâm việc mỗi ngày tôi phải mất ba tiếng di chuyển đi làm và về nhà. “Này, anh con tốt nghiệp cũng ở nhà, sao con lại không ở được?” “Cả nhà ở cùng nhau chẳng phải rất vui sao? Hay là giờ con có cánh rồi, bắt đầu chê mẹ phiền hà hả?” Bà ném cho tôi một cái mũ tội bất hiếu, tôi đành gật đầu. Kết quả, vừa lĩnh tháng lương đầu tiên, bà đã đòi tôi tiền thuê nhà. “Nhà mình chi tiêu nhiều. Anh con ở nhà cũng chủ động góp tiền phòng đấy.” “Mẹ đối xử công bằng, con cũng phải nộp như vậy.” Chỉ một câu nói, bà đã lấy đi hai phần ba lương của tôi. Số còn lại chỉ vừa đủ chi tiêu tối thiểu. Sau này, trong lúc Trần Nghiên cãi nhau với mẹ, buột miệng nói ra, tôi mới biết mẹ chưa từng lấy của anh tôi đồng nào. Tiền sinh hoạt trong nhà đều là từ “tiền thuê nhà” mà tôi nộp. Nên trong khi họ ăn ngon mặc đẹp, tôi phải chắt bóp từng đồng, chẳng dám gọi đồ ăn ngoài, chỉ ăn cơm rẻ ở căng-tin công ty cho qua ngày. Kiếp này, tôi sẽ không để họ bóc lột mình thêm nữa. Điều quan trọng trước tiên là phải rời khỏi căn nhà điên loạn đó. May mắn thay, tôi gặp vận tốt: bạn thân báo tin rằng phòng trọ của bạn cùng nhà sắp trống. Nhà lại chỉ cách công ty mười phút đi bộ. Tôi có thể chuyển đến ngay. Sau khi giải quyết xong chuyện nhà cửa, bước kế tiếp là cắt đứt quan hệ với gia đình. Tôi biết mẹ chắc chắn sẽ không để tôi đi dễ dàng. Nhưng chưa kịp nghĩ cách, cơ hội đã tự tìm đến. Kiếp này, vì tôi không xen vào nên Trần Nghiên bôi nọc cóc cho Gia Bảo càng ngày càng nhiều. Còn tôi thì “giả vờ quan tâm”, mua về một đống gà vịt cá thịt. “Gia Bảo không khỏe, phải bồi bổ thêm mới được.” Mẹ tôi gật gù, ngày nào cũng nấu món bổ cho thằng bé. Chỉ vài hôm, cục u trên đầu Gia Bảo to như đồng xu, mủ trắng bên trong rõ mồn một. Thằng bé ngày nào cũng kêu đau, mẹ tôi xót ruột mấy lần đòi đưa đi bệnh viện. Trước khi Trần Nghiên kịp mở miệng, tôi đã “chặn” lại, còn cố tình nói quá lên: “Mẹ, mẹ không biết giờ viện đắt thế nào đâu.” “Đồng nghiệp con chỉ bị cảm thôi mà đi viện mất mấy trăm.” “Còn cục u của Gia Bảo mà nhập viện thì không mất vài nghìn là không xong.” “Phương thuốc của chị dâu ấy, khỏi tốn đồng nào, lại tiết kiệm được khối tiền đấy chứ!” Trần Nghiên nghe xong liền gật gù, vỗ vai tôi: “Con bé này hiểu chuyện ghê.” Rồi quay sang mỉa mai mẹ tôi: “Cái loại ăn bám ở nhà thì biết gì chuyện kiếm tiền. Hở tí là đòi đi bệnh viện, ai nuôi nổi kiểu người như bà chứ?” Mẹ tôi mím môi, chẳng nói nổi thêm câu nào. Cứ thế lại kéo dài thêm mấy hôm. Cho đến tối Chủ nhật ấy. Khi đang ăn cơm, một con muỗi bay đến đậu ngay trên chỗ u đầu của Gia Bảo. Phản xạ của mẹ tôi cực nhanh, bà giơ tay vỗ mạnh một cái. “Bốp!” Con muỗi ch/ết, bà đắc ý giơ tay khoe: “Đáng đời, dám chích cháu bà à!” Nhưng bà không để ý, trong lòng bàn tay đã dính đầy mủ. Gần như cùng lúc đó, tiếng khóc thét xé trời của Gia Bảo vang lên. Cục u trên đầu nó xẹp xuống, mủ bắn tung tóe đầy mặt. Lần này, có vẻ nó đã bị nhiễm trùng nặng hơn nữa. Cả nhà đều hoảng loạn, đứng ch/ết trân. Mẹ tôi vừa khóc vừa oán: “Tất cả là tại cô! Đã nói rồi cái thứ độc đó vô dụng mà cô còn bôi!” “Đứa cháu tội nghiệp của tôi ơi…” Trần Nghiên vốn đang sững người, nghe vậy liền trở mặt: “Bà nói bậy gì đấy! Thằng nhỏ đau thì liên quan gì đến thuốc?” “Nếu không phải bà đập con muỗi đó, cái u sao lại vỡ được hả?!” Hai người cãi nhau ầm ĩ, tiếng la hét hòa với tiếng khóc của thằng bé khiến cả nhà như vỡ chợ. Tôi đứng bên cạnh, thỉnh thoảng xen vào vài câu giả vờ khuyên can: “Đừng cãi nữa, đừng cãi nữa mà.” Anh tôi đang gọi cấp cứu 120, mà đầu dây bên kia chẳng nghe nổi gì. Anh ta tức giận quát: “Im hết cho tôi!” Nhưng chẳng ai nghe. Đến khi anh ta đập bàn, cả nhà mới chịu im lặng. Nhưng do thời gian đã trôi qua quá lâu, Gia Bảo đau đến tím tái mặt mày. Khi xe cứu thương đến đã là gần một tiếng sau. Tôi lấy cớ ở nhà dọn dẹp, tắt điện thoại, rồi ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau tỉnh dậy, điện thoại tôi rung liên hồi. Tin nhắn mới nhất là của mẹ: 【Gia Bảo xảy ra chuyện rồi, mau tới bệnh viện đi!】 4 Tôi vội vã chạy đến bệnh viện. Từ xa đã thấy Trần Nghiên đứng ở hành lang, dáng vẻ thấp thỏm không yên. Tôi hơi lấy làm lạ, mẹ tôi bảo Gia Bảo đang trong phòng phẫu thuật, vậy mà chị ta – một người mẹ ruột – lại chẳng đứng chờ ở cửa phòng mổ mà lại lảng vảng ngoài hành lang làm gì? Chưa kịp nghĩ nhiều, Trần Nghiên đã phát hiện ra tôi. Khuôn mặt chị ta thoáng sáng lên, sau đó lập tức sa sầm, giọng gắt gỏng: “Cô làm gì mà đến chậm như rùa thế?” Nói rồi chị ta định nhào đến kéo tay tôi. Tôi nghiêng người tránh, nhíu mày hỏi: “Chị dâu, sao chị không trông ở cửa phòng mổ, chạy ra đây làm gì?” Ánh mắt Trần Nghiên thoáng lóe lên, rồi nhanh chóng trở nên cau có: “Đừng hỏi nhiều! Mau theo tôi, Gia Bảo đang chờ cô!” Cô ta lại định kéo tôi đi, nhưng tôi lùi một bước, đầy vẻ cảnh giác: “Gia Bảo rốt cuộc bị sao vậy? Chị nói rõ xem nào.”