logo

Chương 5

Cũng quay được cảnh họ đánh đập tôi trước đó. Cảnh sát bảo: Đúng 0 giờ 30, cả ba như những con rối, bước thẳng ra ban công rồi nhảy xuống. Cuối cùng, kết luận là: trầm cảm, mộng du tự sát. Giống hệt cái chết của mẹ tôi. Tôi rùng mình, vội sờ túi tìm bùa trấn hồn, nhưng không thấy đâu cả. Cả bình luận cũng biến mất. Bình tĩnh lại, tôi hỏi một cảnh sát: “Cháu nghe nói nhà cháu là nhà ma, có thật không ạ?” Cảnh sát bật cười: “Giờ là xã hội duy vật, bé còn tin ma quỷ sao?” Một nữ cảnh sát cười hiền: “Yên tâm, nhà cháu không phải nhà ma, mà là ‘nhà trạng nguyên’ đấy.” “Cháu không biết à? Trước khi nhà cháu dọn vào, đã có mười bạn thi đỗ đại học top đầu ở căn hộ này.” Chị ấy bảo: “Nhà này vốn cho học sinh và phụ huynh thuê để ôn thi. Sau này chủ nhà định xuất ngoại, mới bán lại cho gia đình cháu.” Chị ấy cười: “Không hổ là nhà trạng nguyên, cháu mới dọn vào mà điểm thi thử đã cao vọt.” Thấy tôi đờ người, chị đưa điện thoại cho tôi: “Hôm nay có điểm thi thử rồi, cháu được 698 điểm đấy.” Chị nháy mắt: “Cháu nghĩ sẽ học ngành gì? Muốn làm cảnh sát không?” Nghĩ đến khuôn mặt mẹ không còn nguyên vẹn. Tôi lắc đầu: “Cháu muốn làm người trang điểm xác chết.” Nữ cảnh sát thoáng sững người. Tôi cười nhạt: “Mẹ cháu lúc sống rất thích làm đẹp, nhưng khi mất đi lại chẳng được chỉn chu. Cháu nghĩ mẹ chắc buồn lắm.” 22 Sau đó, tôi sống một mình trong căn nhà ma. Cho đến một đêm, tôi ngồi ở bàn, lẩm nhẩm chú ngữ của bùa trấn hồn. Tim tôi đập thình thịch. Ngay sau đó, bên giường xuất hiện một xoáy đen khổng lồ. Từng bóng ma chui ra. Chúng cúi đầu chào tôi, rồi cằn nhằn: “Sau này chị cho bọn em ra ngoài chơi thường xuyên nhé? Trước khi chị đến, bọn em hay ra ngoài lắm, nhưng yên tâm, bọn em không hại người vô tội đâu.” Một tiểu quỷ gật đầu lia lịa: “Đúng thế! Chỉ ra tay với kẻ xấu thôi. Bọn em còn hay đưa các bé gái đi đường tối nữa cơ.” Cậu bé ngập ngừng, giọng buồn: “Không biết mấy hôm nay cô bé ấy đi đường có sao không…” Mấy đêm liền, tôi đều thả họ ra, nhưng mãi vẫn không thấy mẹ. Cho đến khi tôi nhờ một tiểu quỷ nói với mẹ rằng tôi bị sốt. Mẹ mới vội vàng xuất hiện, che mạng, vẻ mặt lo lắng. Nhìn thấy tôi vẫn khỏe mạnh, mẹ dừng lại, định quay đi. Không để mẹ kịp rút lui, tôi nhào tới, ôm chầm lấy mẹ. Khi nín khóc, tôi nói: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, gặp lại mẹ con vui lắm.” Tôi kéo mạng che ra, hôn lên mặt mẹ. “Dù mẹ thế nào, mẹ vẫn là mẹ xinh đẹp nhất của con, đừng tránh con nữa nhé.” Tôi biết, mẹ luôn sợ tôi nhìn thấy gương mặt biến dạng của mẹ sau cú ngã. Mẹ sợ tôi sợ hãi. Nhưng nghe tôi nói vậy, vai mẹ run lên từng hồi. Cuối cùng mẹ cũng ôm chầm lấy tôi, bật khóc: “Mẹ nhớ con lắm… nhiều lần mẹ muốn về thăm, nhưng sợ con khóc, sợ con đau lòng… nên mẹ không dám…” 23 Tối hôm đó, tôi dùng kỹ năng hóa trang vụng về mới học, cẩn thận vẽ lại ngũ quan cho mẹ. Đúng lúc ấy, sau lưng tôi xuất hiện một mỹ nhân dáng chuẩn, mặt mũi xinh đẹp sắc sảo, đứng nhìn hồi lâu rồi buông một câu: “Con vẽ tệ thế này, sao không nhờ người giúp?” Cô ấy chỉ chỉ vào khuôn mặt mẹ tôi: “Vẽ ra thế này, con chắc mẹ con sẽ vui à?” Nói xong, cô ấy cầm tuýp tẩy trang, xoa sạch lớp trang điểm của tôi, rồi lạnh lùng ra lệnh: “Lấy ảnh mẹ con hồi còn sống cho tôi.” Hai tiếng sau… Người mẹ giống hệt trong ảnh, đẹp đẽ và rạng ngời, xuất hiện trước mặt tôi. Thấy mẹ tôi xúc động ngỡ ngàng, cô ấy chỉ nhún vai: “Hồi trước tôi làm chuyên gia hóa trang hiệu ứng đặc biệt, chuyện này chỉ là chuyện nhỏ.” Cô ấy ngập ngừng, rồi thấp giọng nói: “Nhưng… cô bé này, có thể giúp chị đi thăm một người không?” 24 Thời gian trôi đi, tôi phát hiện đám hồn ma trong nhà thực sự rất ngây thơ. Giống như dưới âm phủ chẳng có KPI hay chỉ tiêu gì. Ai cũng chết rất thoải mái, sống “tự tại” như thể vẫn còn đang sống. Hai tháng cuối cấp ba, đêm nào về nhà cũng có cơm mẹ nấu sẵn, có hồn ma “mọt sách” kèm tôi học. Tất cả bọn họ đều đối xử với tôi cực kỳ tốt. Thậm chí sau này tốt nghiệp, công việc của tôi cũng được bọn họ tính toán sẵn. Đến năm tôi 28 tuổi. Một bà lão hiền hậu chống gậy, cười nói với mẹ tôi: “Cháu trai tôi giờ đủ tuổi kết hôn rồi, có thể để nó gặp con gái cô được không?” Từ ngày tôi dọn vào nhà này, bà cụ đã suốt ngày nói trước mặt đám ma: “Đây là cháu dâu tôi nhé. Đợi cháu trai tôi lớn là cưới luôn.” Mẹ nhìn tôi, cười tít mắt: “Còn phải xem con bé nó có đồng ý không, chuyện cưới xin tôi không can thiệp.” Bà cụ hí hửng dúi tấm ảnh cho tôi. Tôi chết đứng. Đây chẳng phải sếp tổng lạnh như băng mới về công ty tôi sao… Bà cụ tự hào khoe: “Cháu trai bà đẹp trai không? Cao tận 1m86,7 đấy! Nó làm cùng công ty với con, chắc hợp nhau lắm.” Rồi bà cụ còn lôi thêm tấm ảnh khoe cơ bụng: “Thấy bụng nó chưa? Sờ lên chắc mát tay lắm, tâm trạng cũng vui lên ấy.” Tôi cứng đờ như tượng. Bà cụ kéo tôi lại gần, thì thầm: “Nhà bà có điểm mạnh nhất là… nhiều tiền. Từ đời bà mẹ bà đã giàu, đến đời cháu trai là đời thứ tư rồi. Con lấy nó, sau này khỏi phải lo tiền bạc. Nghĩ đi con, bà năn nỉ đấy.” Nghĩ đến sếp tổng mặt lạnh như Diêm Vương ấy, tôi cười gượng: “Cháu… cháu không dám trèo cao đâu ạ.” Ánh mắt bà cụ sáng rực: “Sao lại không dám? Mười năm trước, gặp con lần đầu, bà đã báo mộng cho nó, nói con là vợ tương lai. Con đoán xem tại sao nó bỏ nước ngoài về? Là để theo đuổi con đấy!” Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông. Giọng trầm thấp, từ tính vang lên: “Là cô Vũ Du phải không? Tôi là cháu trai của bà Triệu Tân Cách.” Tôi mở to mắt: “Chào… chào tổng giám đốc.” Dưới ánh mắt mong chờ của bà cụ, anh ấy khẽ nói: “Bà tôi bảo cô thầm thích tôi, nhưng dạo này, mỗi lần đi ngang phòng tôi, cô chẳng buồn liếc lấy một cái. Cô thầm thích kiểu gì thế?”

Bà cụ lập tức nổi giận: “Đồ nhãi ranh, con dám nói thêm câu nào nữa thử xem!”

25

Trước khi sinh con, tôi hỏi mẹ và bà cụ:

“Hai người… có muốn làm con của con không?”

Bà cụ hoảng sợ: “Thôi thôi, làm ma tự do hơn nhiều.”

Mẹ cũng lắc đầu.

Tôi thoáng thất vọng, thì mẹ dịu dàng nói: “Mẹ chỉ muốn làm một con mèo nhỏ.”

Thế là, vào một buổi chiều hoàng hôn đỏ rực, khi tôi và Triệu Tân Cách đang trên đường về nhà, một bé mèo mướp con, lông vàng ấm áp, chạy đến kêu “meo \~”

[Con gái à, mẹ đến rồi đây.]

(Hết)

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần