logo

2

Không cần đoán cũng biết – chúng chẳng buồn tìm giày hay làm trò gì vui, mà lao thẳng vào đám phù dâu.

Tay sờ, vai kẹp, người chen, tiếng cười khả ố vang rần rần.

Đám bạn phù dâu của tôi, chưa từng gặp cảnh này, lập tức sợ hãi chạy tán loạn khắp phòng.

Chị họ tôi tức giận, quát: “Trình Kỳ! Anh bảo đám bạn anh cư xử cho đàng hoàng một chút đi!”

Anh rể tương lai – Trình Kỳ – còn chưa kịp mở miệng, Hoàng Mao đã cười hô hố chen lời:

“Chị dâu nóng nảy thế? Mới chưa đổi cách xưng hô mà đã định làm chủ nhà rồi sao?”

Cả bọn phù rể nhao nhao hùa theo: “Đúng đó đúng đó! Để phụ nữ cầm đầu thì mất mặt đàn ông chết đi được!”

“Ê Trình Kỳ, hôm nay mày nghe lời vợ, thì cả đời cũng phải nghe lời vợ đó nha!”

Trình Kỳ nín nhịn mãi mới ậm ừ:

“Trừng Trừng, họ… chỉ đùa thôi mà, em đừng coi là thật.”

“Hôm nay là ngày vui, đừng vì mấy chuyện nhỏ mà làm hỏng không khí, mất may mắn.”

Chị họ tôi bị hắn dỗ, khựng lại một lát rồi thỏa hiệp: “Được rồi… anh đừng để họ quá đáng.”

Trình Kỳ vội gật gù: “Yên tâm đi, không đâu.”

Nhưng ngay khi chị tôi vừa bước ra khỏi cửa, Hoàng Mao đã cười gian, thò tay vén váy một phù dâu.

Tiếng hét thất thanh vang dậy cả phòng.

Các phù dâu run rẩy cầu cứu: “Trừng Trừng! Cậu quản họ đi chứ!!”

Chị họ tôi định quay lại, nhưng Trình Kỳ giữ chặt, nắm tay cô ấy:

“Đến giờ lên xe rồi, giờ lành không thể chậm! Yên tâm đi, đông người thế này, sẽ không quá đáng đâu.”

Chị tôi ngập ngừng, rồi vẫn bước nhanh ra ngoài.

Một phù dâu nhát gan co ro trong góc, khóc thút thít.

Đáng tiếc, nơi này toàn kẻ hùa theo, chẳng ai đứng ra can.

Đoàn đón dâu dần tản đi, nhưng ba gã phù rể vẫn nấn ná trong phòng, mắt long sòng sọc.

Ngoài cửa có tiếng gọi: “Ê, đi nhanh, sang địa điểm khác trêu tiếp kìa!”

Hoàng Mao cười khẩy: “Cứ để xe hoa đi trước, anh em mình chơi tí rồi về!”

Tiếng cười hô hố vang khắp phòng, không ai chịu mở miệng can ngăn.

Tôi rụt rè nắm áo Hoàng Mao, mắt ngấn lệ: “Anh Hoàng Mao ơi… bọn em phải làm gì anh mới tha cho?”

Hắn nheo mắt, cười khẩy: “Nghe lời chút, chơi vài trò đụng chạm thôi, anh sao nỡ làm khó em.”

Tôi khẽ ngẩng đầu, run rẩy hỏi: “Có… có phải cởi đồ không ạ?”

Hắn cười gian, không đáp.

Tôi cắn môi: “Vậy… khóa cửa lại đi… em… em ngại…”

“Hay đấy!” Hoàng Mao hí hửng, xoay người khóa “cạch” một tiếng.

Nhưng khi quay đầu lại—cảnh tượng trước mắt khiến hắn ngây dại.

Cô phù dâu co ro trong góc nãy giờ… chẳng khóc nữa.

Còn tôi – con bé đáng thương vừa nãy – đã bắt chéo chân ngồi thẳng, ánh mắt lạnh lùng.

Bốn phù dâu khác, kẻ hoảng loạn chạy trốn khi nãy, giờ đồng loạt rút gậy bóng chày từ gầm giường.

“Ba thằng đàn ông. Bốn cây gậy. Một dùi cui điện. Sáu chị em.” Tôi thong thả đếm. “Làm theo lời tôi, hạ gục nổi không?”

“Đảm bảo được ạ!” – mấy phù dâu đồng thanh.

Hoàng Mao nhận ra có biến, vội quay người định mở khóa chạy.

Tôi một cước tung ra, bàn tay hắn “rắc” một tiếng, gập cong quái dị.

Tiếng thét rợn người vang lên, bị cánh cửa ngăn cách, không lọt ra ngoài.

Hắn ngã vật xuống, run rẩy lùi lại: “Mày… mày… không phải chỉ là một con bé sao… sao lại khỏe thế?”

“Trước đó… đều là giả vờ?”

Tôi thong thả rút ra một cây kim bạc đặc chế – dài mười lăm phân, trông như kim khâu.

Một mũi châm xuống huyệt đạo, Hoàng Mao đau đến nấc nghẹn, không thốt nổi một tiếng.

Tôi ghé sát tai hắn, thì thầm: “Anh Hoàng Mao ơi… em gái tới chơi với anh nè ~”

Nửa tiếng sau, cả đội phù dâu chúng tôi bắt hai chiếc taxi tới khách sạn làm lễ.

Thấy chúng tôi an toàn, chị họ mới thở phào.

Nhưng Trình Kỳ thì không – hắn thoáng sững người, vừa kinh ngạc vừa bất an.

“Các cô… đến nhanh thế nhỉ?” – giọng hắn khô khốc. – “Hoàng Mao bọn họ đâu rồi?”

Tôi giả ngốc, cười nhạt: “Không biết ạ. Các anh vừa đi, họ hò hét mấy câu rồi biến mất luôn.”

“Không thể nào!” – hắn buột miệng.

Câu này vừa thốt ra, cả đám phù dâu lập tức nhìn chằm chằm hắn.

“Anh nói vậy là sao?” – một cô mỉm cười lạnh lẽo. – “Chẳng lẽ chính anh cũng biết Hoàng Mao không bao giờ dễ dàng bỏ qua cho bọn tôi?”

Sắc mặt chị họ tối sầm.

“Không… không phải…” – Trình Kỳ vội giải thích, nhưng lắp bắp. – “Chỉ là… tôi nghĩ các cô đi cùng họ.”

Tôi cười, quay sang chị họ: “Chị thấy sao?”

Chị họ mím chặt môi, im lặng.

Đám phù dâu đồng loạt tản ra, đứng cách xa cô ấy. Trong mắt ai cũng ánh lên nỗi thất vọng.

Sự im lặng ấy càng khiến Trình Kỳ được nước, giọng hắn dần trở nên hùng hổ:

“Các cô là những người cuối cùng rời khỏi phòng đón dâu. Ba gã đàn ông biến mất, các cô phải cho tôi một lời giải thích!”

Tôi nheo mắt, nhếch môi: “Gấp gì chứ? Đây là địa bàn của anh, mấy đứa con gái như bọn tôi làm được gì đâu. Đợi thêm chút xem, biết đâu họ lạc đường, rơi xuống mương rồi thì sao?”

Lời còn chưa dứt, cửa lớn đã “rầm” một tiếng mở ra.

Hoàng Mao cùng hai gã phù rể khác, mặt mũi sưng tím, tập tễnh bò lết vào.

Cảnh tượng ấy làm lễ đường đang ồn ào cũng im phăng phắc.

“Anh! Đám cưới này không thể tổ chức nữa!” – Hoàng Mao gào thảm, tiếng vang dội khắp nơi. – “Anh không biết bọn đàn bà nhà họ hổ báo thế nào đâu! Nhìn em này, từng cú từng cú như muốn đánh chết người! Báo cảnh sát đi!”

Hắn vạch áo, lộ ra đầy vết bầm tím.

Trình Kỳ nghiến răng: “Ngày vui mà các cô dám đánh người? Tôi sẽ báo cảnh sát!”

… Hơ~

Trêu ghẹo phù dâu thì bảo “chuyện nhỏ cho vui”. Bị đánh lại thì lập tức la đòi báo cảnh sát.

Thật buồn cười.

Tôi cúi xuống, ghé sát Hoàng Mao, dịu dàng hỏi: “Anh Hoàng Mao, anh chắc muốn báo cảnh sát à?”

“Anh thử nghĩ xem, đánh nhau gây rối nặng hơn, hay tội cố ý hiếp d.â.m nặng hơn? À quên, cái phòng đón dâu đó tôi có gắn camera, video còn đang nằm trong tay tôi nhé ~”

Mặt Hoàng Mao cứng đờ, theo bản năng co rúm lại.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần