Ngày hôm sau, Nhất Đình và Đại Song đi học, tôi và Tiểu Mỹ không có tiết nên ở lại ký túc xá.
Tôi không có khẩu vị, đã quá ngán bánh mì rồi nên chỉ nằm trên giường uống nước khoáng.
Tiểu Mỹ thở dài nói:
"Thật đáng thương, Nhất Đình cũng vậy, sáng nay tớ đi siêu thị cùng cậu ấy, cậu ấy chỉ mua băng vệ sinh với một hộp sữa thôi.
Cứ thế này sức khỏe của hai cậu làm sao chịu nổi?"
"Băng vệ sinh?"
Tôi cảm thấy rất kỳ lạ.
Hôm qua tôi thấy trong ngăn kéo của Nhất Đình vẫn còn nửa bịch băng vệ sinh, sao hôm nay lại mua nữa?
Chưa kịp nghĩ nhiều, tôi đã nhận được điện thoại của cảnh sát Thẩm.
Sau đó, những lời cô ấy nói trong điện thoại khiến tôi lập tức dựng tóc gáy.
22
Sau khi cúp điện thoại, tôi thậm chí đã quên thở trong hơn mười giây.
Những chuyện kỳ lạ xảy ra gần đây như những thước phim cắt ghép nhanh, lần lượt hiện lên trong đầu tôi.
Sai rồi, sai rồi!
Những gì tôi nghĩ trước đây, tất cả đều sai hết.
Hồ Tiểu Lộc và Phương Vi Vi đúng là đã đắc tội với Hoàng Yến.
Nhưng Trương Diễm Liễu là người khéo léo, cô ta chưa bao giờ chế giễu Hoàng Yến một cách trực diện.
Mà là sau khi đã đóng cửa lại, cô ta mới nói những lời đó để lấy lòng Hồ Tiểu Lộc.
Cho nên…
Một lúc lâu sau, tôi mới cố gắng dùng giọng điệu tự nhiên nhất có thể để hỏi Tiểu Mỹ.
“Hôm Trương Diễm Liễu xảy ra chuyện, sao cô ta lại ngồi cùng chúng ta nhỉ?
Là tình cờ gặp phải sao?”
Tiểu Mỹ gật đầu.
“Tình cờ gặp, nhưng là tình cờ gặp ở sân thể dục.
Hôm đó không phải là đi xem thi đấu bóng rổ sao, Nhất Đình đã chụp rất nhiều ảnh của hot boy trường La Phan, nói là muốn gửi cho Trương Diễm Liễu.
Thế là tụi mình cùng nhau đến nhà ăn số 2!
Lúc ăn cơm, không phải hai người họ còn liên tục gửi ảnh cho nhau sao.”
Đúng vậy!
Thế nên Trương Diễm Liễu chắc chắn sẽ ngồi ăn cùng chúng tôi.
...
23
Lần thứ hai tôi chủ động đến cục cảnh sát.
Tôi lần nữa xem kỹ lại các đoạn video giám sát liên quan đến những vụ án này.
Dựa vào trí nhớ, tôi cố gắng hồi tưởng lại nhiều chi tiết hơn trong phạm vi mà camera không ghi lại được.
Tôi dần dần giúp cảnh sát khôi phục lại sự thật lúc vụ án xảy ra.
24
Khi về đến ký túc xá, chỉ có một mình Nhất Đình ở đó.
Tôi không kiểm soát được biểu cảm của mình, bỗng nhiên nhíu mày.
“Sao vậy Nhiễm Nhiễm?”
Cô ấy rất nhạy bén, trước giờ vẫn luôn như vậy.
“Tớ đau bụng.”
Tôi đưa tay lên ôm bụng.
“Chắc là 'bà dì' đến rồi.”
Tôi giả vờ tìm băng vệ sinh, nhưng chắc chắn sẽ không tìm thấy, vì tôi còn chưa mua.
“Hết rồi, cho tớ mượn một miếng đi.”
Tôi nói với Nhất Đình.
Tôi nhìn cô ấy mở ngăn kéo, lấy ra cả gói rồi rút một miếng đưa cho tôi.
Điều này cho thấy, nửa gói mà tôi thấy hôm qua đã bị cô ấy dùng hết.
Nhưng về lý thuyết, cô ấy tuyệt đối không thể dùng băng vệ sinh vào lúc này.
Sau khi tôi từ nhà vệ sinh ra, cô ấy đang phơi quần áo ở ban công.
“Sao rồi? Có không?” Cô ấy quay đầu hỏi tôi.
Tôi lắc đầu.
“Kỳ kinh không đều, thật là phiền phức.
À đúng rồi, trước đây cậu có nói là kỳ kinh của mình lúc nào cũng rất đúng ngày phải không?”
“Đúng vậy.” Trên mặt Nhất Đình lộ ra vẻ tự hào và tinh nghịch.
“Ghen tị không?”
“Ghen tị, ghen tị lắm luôn.”
Bàn tay giấu sau lưng của tôi chợt nắm chặt thành quyền.
Lúc này, điện thoại trên bàn của cô ấy đột nhiên reo lên.
“Nhiễm Nhiễm, cậu xem giúp tớ là ai gọi vậy.”
Tôi cầm điện thoại của cô ấy đi đến trước mặt, giơ lên cho cô ấy xem.
“Là điện thoại giao hàng.”
“Cậu nghe giúp tớ đi, tay tớ ướt, chắc là thùng sữa tớ mua đã đến rồi.”
“Xin chào.”
Tôi nhấc máy nói một câu.
Chỉ nghe đầu dây bên kia nói:
“Xin chào, đây là dịch vụ khách hàng của một trang mua sắm, xin hỏi hộp đựng thuốc di động hai màu đen trắng mà chị đã mua trên nền tảng của chúng tôi trước đây dùng có ổn không ạ? Nếu được, phiền chị cho chúng tôi một cái đánh giá năm sao nhé!”
“Ừm, cảm ơn, không cần đâu.” Tôi nhanh chóng cúp máy.
“Tiếp thị thôi, điện thoại quảng cáo.”
Tôi mỉm cười, đặt điện thoại lên lại bàn của Nhất Đình.
Một lúc sau, Đại Song và Tiểu Mỹ trở về.
Không hiểu sao, biểu cảm của Tiểu Mỹ có chút ngượng ngùng.
Chưa kịp để chúng tôi hỏi nguyên nhân, Đại Song đột nhiên ném cặp sách lên giường với vẻ tức giận.
“Con mẹ nó chịu hết nổi rồi, lấy một món hàng mà phiền chết đi được.”
Tôi vừa định nói thì đã bị Đại Song cắt ngang.
“Vệ Nhiễm, Vu Nhất Đình, hai cậu có thể đừng ở trong trường nữa được không?”
“Cậu có ý gì?” Mặt tôi lạnh đi.
Cô ấy còn tỏ ra khó chịu hơn tôi.
“Bây giờ cả trường đều vì hai cậu mà lòng người hoang mang, đâu đâu cũng không được bình thường.
Hàng giao đến thì khó lấy, nhà ăn thì không dám ăn.
Hay là hai cậu nghỉ học đi! Giữ mạng quan trọng hơn, đừng có ở đây cố chấp nữa được không?
Thật đấy, làm cho tất cả chúng tôi đều không sống nổi nữa.”
Trước giờ tính tình Đại Song đều rất nóng nảy.
Nhưng hôm nay quả thực có chút quá đáng.
Tôi lập tức không nén được lửa giận.
“Đại Song, chúng ta là bạn cùng phòng, bây giờ xảy ra chuyện như vậy mà cậu chỉ quan tâm đến việc lấy hàng của mình có tiện hay không thôi sao?”
“Cậu đừng có bắt cóc đạo đức tôi.” Đại Song càng nói càng hăng.
“Đúng là chúng ta là bạn cùng phòng, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng, ai cũng phải nghĩ cho bản thân mình.
Hai cậu ở trong ký túc xá cũng không công bằng với tớ và Tiểu Mỹ, phải không?
Giống như hôm ở nhà ăn, nếu tớ nhiều chuyện, ăn một miếng đồ ăn của Trương Diễm Liễu thì bây giờ cũng không thể đứng đây lý luận với cậu nữa rồi.”
Tiểu Mỹ đứng bên cạnh kéo Đại Song, bảo cô ấy nói ít lại vài câu.
Tôi và Nhất Đình nhìn nhau, không nói nên lời.
Tôi cũng không lý luận nữa, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Tiểu Mỹ hỏi tôi: "Cậu đi đâu vậy Nhiễm Nhiễm, trời tối rồi."
“Tớ ra ngoài ở, để khỏi liên lụy đến các cậu.”
Nói xong, tôi đóng sầm cửa bỏ đi.
Tôi nghe thấy Nhất Đình gọi với theo sau:
“Nhiễm Nhiễm, cậu đợi tớ ở dưới lầu, tớ thu dọn đồ đạc rồi xuống ngay.”
Tôi nhanh chóng xuống lầu, đứng dưới đó gửi đi một tin nhắn.
Đại Song nói không sai!
Nhưng bây giờ cô ấy chính là muốn để tôi và Nhất Đình đi một mình đến một nơi khác.
Thật là trùng hợp!
25
Vừa ra khỏi cổng trường chưa được vài bước, tôi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại giao hàng.
Vì đã ở ngoài trường, nên người giao hàng lập tức mang đồ đến trước mặt tôi.
Khoảnh khắc nhận được gói hàng, cả tôi và Nhất Đình đều sững sờ.
Gói hàng trong tay tôi, dù là kích thước hay bao bì đều không khác gì cái mà Trương Diễm Liễu đã nhận ở nhà ăn hôm đó.
Tôi vừa định mở ra đã bị Nhất Đình ngăn lại.
"Nhiễm Nhiễm, hay là cậu đừng mở nữa, vứt đi!"
Tôi nhíu mày nói:
"Gói hàng đã đến tay tớ rồi, vứt hay không vứt có gì khác biệt sao?"
"Chỉ là, Nhất Đình, hay là hôm nay cậu đừng đi khách sạn cùng tớ nữa, có thể sẽ hơi nguy hiểm.
Cậu ở lại trường vẫn an toàn hơn."
Cô ấy hít một hơi thật sâu.
"Thôi bỏ đi, trong tình huống này sao tớ có thể yên tâm để cậu đi khách sạn một mình được?
Hơn nữa dáng vẻ đó của Đại Song...
Hôm nay không biết cậu ấy bị làm sao nữa, bình thường không phải rất thân thiện sao?"
"Đừng trông mặt mà bắt hình dong!"
Tôi vừa nói vừa mở gói hàng.
Mở được một nửa, tôi đột nhiên lại nói:
"Nhất Đình, cậu lấy điện thoại ra quay lại, để làm bằng chứng.
Sau này nếu tớ cũng chết, cậu đưa video cho cảnh sát, biết đâu có thể cung cấp manh mối gì đó!"
"Cậu đừng nói bậy! Chỉ cần chúng ta cẩn thận thì sẽ không sao đâu!"
Nhất Đình vừa an ủi tôi vừa lấy điện thoại ra bắt đầu quay.
Không ngoài dự đoán, quả nhiên lại là một đóa hoa hồng.
"Đóa này khoan hãy vứt."
Tôi nói với Nhất Đình.
"Đóa hoa của Trương Diễm Liễu lần trước trong lúc hoảng loạn đã bị mọi người giẫm nát, cũng không trở thành bằng chứng gì.
Biết đâu trên đóa hoa này có dấu vân tay của ai đó! Sau này nếu hai chúng ta không chết thì mang nó giao cho cảnh sát!"
"Ừm."
Nhất Đình gật đầu.
Sau đó, chúng tôi bắt taxi đến khách sạn tôi đã đặt.
26
Vào khách sạn, tôi cẩn thận khóa cửa sổ và kéo rèm lại.
Lại kiểm tra khóa cửa.
Xác nhận an toàn xong, bụng tôi ùng ục kêu lên.
Nhất Đình mỉm cười, từ trong ba lô lấy ra một chai sữa chua đưa cho tôi.
"Buổi tối cậu chưa ăn gì phải không?
Tớ còn có một chai sữa chua, chưa mở nắp."
Mắt tôi lập tức sáng lên.
"Tốt quá, mau đưa cho tớ, đói chết đi được."
Sau khi vặn nắp sữa chua, tôi đột nhiên lại ôm bụng.