logo

Chương 2

Cúp điện thoại, tôi xóa hết tất cả ảnh chụp chung của chúng tôi trong máy tính, chỉ giữ lại một đoạn video. Nửa năm trước, tôi thử nghiệm chiếc camera siêu nhỏ mới mua, tiện tay lắp ở góc phòng khách để quay. Trong video, Cố Hoài và Bạch Nguyệt đang hôn nhau trên sofa. "Anh Hoài, con mèo đen này đáng ghét quá, lông dính hết vào váy em rồi." Bạch Nguyệt đẩy Cục Than ra, vẻ mặt ghét bỏ. "Ngoan, kệ nó đi." Cố Hoài ôm cô ta: "Sau này chúng mình cưới nhau, anh sẽ mua cho em con mèo Ragdoll đáng yêu nhất thế giới." "Vậy còn nó thì sao?" "Chỉ là một con súc vật, xử lý thế nào mà chẳng có cách." Tôi tắt video, mở một thư mục khác. Bên trong là một email đã được mã hóa, ID người gửi là "Lê Dạ". Email được gửi đến ba ngày trước, lúc đó tôi không để ý. [Cô Ôn, ngưỡng mộ đã lâu. Tôi biết gần đây cô đang sáng tác một tác phẩm về mèo. Có lẽ, những tư liệu này có thể mang lại chút cảm hứng cho nghệ thuật của cô.] Tệp đính kèm là hơn mười tấm ảnh độ nét cao và một đoạn video. Trong ảnh, Bạch Nguyệt cười tươi như một thiên thần, nhưng tay lại xách một con chó nhỏ bị vặt trụi lông. Trong video, cô ta dùng một sợi dây thép nung đỏ để dí vào một con thỏ bị nhốt trong lồng, miệng còn ngân nga hát. Cuối email có một dòng chữ: "Cô ta yêu thích tất cả những thứ trong sáng, tốt đẹp, và tận hưởng quá trình tự tay hủy hoại chúng." Tôi nhìn những tấm ảnh đó, lưu lại từng tấm một. Cố Hoài à, anh tưởng rằng mình đã tìm thấy ánh dương của đời mình sao? Nhưng anh đâu biết rằng, thứ anh ôm vào lòng là một vực thẳm còn tăm tối hơn cả tầng hầm này của tôi gấp vạn lần. 3 Tôi trả lời email cho Lê Dạ. [Anh là ai?] Anh ấy trả lời ngay lập tức. [Một thứ tốt đẹp, đã từng bị cô ta hủy hoại.] Tôi không hỏi thêm nữa. Mỗi người đều có địa ngục của riêng mình. Mấy ngày tiếp theo, tôi tự nhốt mình trong phòng làm việc, cách biệt với thế giới bên ngoài. Tôi dùng những vật liệu cao cấp nhất, điêu khắc phần cốt giả của Cục Than, từng đường vân cơ bắp đều không sai một ly. Sau đó, tôi phủ bộ da lông đã xử lý lên trên cốt giả, dùng kim chỉ đặc chế, khâu lại từng mũi một. Tôi dường như lại quay về khoảng thời gian khi Cục Than còn sống. Nó nằm bên cạnh tôi, yên lặng bầu bạn với tôi. Chỉ là lần này, nó sẽ không bao giờ dùng đuôi quét vào mặt tôi nữa. Cố Hoài lại gọi hai cuộc điện thoại, lần sau còn thiếu kiên nhẫn hơn lần trước. Anh ta càng gấp, tôi càng bình tĩnh. Tác phẩm của tôi, còn thiếu bước cuối cùng. Tôi không để Cục Than nằm sấp, hay cuộn tròn mà để nó ngồi thẳng, hai chân trước đặt tao nhã trước người, đầu hơi ngẩng lên, một đôi mắt được đặt làm riêng bằng thủy tinh cao cấp, chuyên chú nhìn về phía trước. Trước mặt nó, tôi dùng gỗ và thạch cao, dựng lên một khung cảnh thu nhỏ. Ngôi nhà xưa của chúng tôi. Căn nhà một trăm tám mươi mét vuông, nơi mà Cố Hoài gọi là "không có dấu hiệu của sự sống". Tôi đã tái hiện lại mọi thứ trong phòng khách theo tỷ lệ 1:20. Sofa, bàn trà, tủ TV, thậm chí cả bức tranh trang trí trên tường mà chúng tôi mua lúc cưới, giờ đã bám đầy bụi. Tất cả mọi thứ đều có màu xám trắng. Giống như một đống đổ nát của thành phố đã bị rút cạn toàn bộ sức sống. Màu sắc duy nhất trong căn phòng đến từ Cục Than đang nằm trên ghế sofa. Bộ lông đen tuyền của nó, trong thế giới xám trắng này, nổi bật như một dấu chấm than cô độc. Thế nhưng, khi nhìn vào toàn bộ mô hình, tôi vẫn luôn cảm thấy dường như thiếu đi một điều gì đó. Thiếu một chút... linh hồn. Lúc này, email của Lê Dạ lại đến. [Cô Ôn, đây là tư liệu cuối cùng. Chúc cô sáng tác thuận lợi.] Tệp đính kèm là một đoạn video giám sát. Tôi mở ra. Khung cảnh chính là phòng khách nhà tôi. Góc quay là từ chiếc camera tôi đã lắp trước đó. Cố Hoài ôm Cục Than trong lòng, Bạch Nguyệt cầm một ống tiêm, cười tươi rói bước đến. "Anh Hoài, anh làm hay em làm?" "Để anh, anh chuyên nghiệp hơn." Cố Hoài thành thạo túm gáy con mèo. Cục Than cảm nhận được nguy hiểm, giãy giụa một chút. "Đừng động đậy!" Cố Hoài quát khẽ, dùng đầu gối đè chặt lấy nó. Bạch Nguyệt đưa ống tiêm cho anh ta. Anh ta nhận lấy, không một chút do dự, đâm mũi kim vào cơ thể Cục Than. Toàn bộ quá trình chưa đến mười giây. Cục Than co giật một cái, rồi bất động. Cố Hoài ném nó xuống đất, dùng mũi chân đá đá, xác nhận đã chết. Sau đó, anh ta bế bổng Bạch Nguyệt lên, cuồng nhiệt hôn cô ta trên ghế sofa. Video kết thúc. Tôi ngồi trên ghế, bất động, cho đến khi toàn thân lạnh toát. Cuối cùng tôi cũng biết, tác phẩm của mình thiếu cái gì. Tôi đứng dậy, lấy từ tủ vật liệu ra một màn hình LCD siêu mỏng cỡ móng tay. Tôi gắn nó vào mô hình TV thu nhỏ. Sau đó, tôi chép đoạn video Lê Dạ gửi vào và nhấn nút phát. Trong căn phòng khách xám trắng, tĩnh lặng, màn hình TV nhỏ bé bất chợt sáng lên. Trên đó, hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại một vụ mưu sát được sắp đặt tỉ mỉ. Mà tiêu bản Cục Than vẫn cứ ngồi đó – chuyên chú, bất động, như thể vĩnh hằng dõi theo toàn bộ quá trình chính mình bị sát hại. Bây giờ… Tác phẩm của tôi, đã hoàn mỹ. 4 Tôi đặt tên cho tác phẩm này là "Tình Yêu và Vĩnh Hằng". Sau đó, tôi nhân danh phòng làm việc, ra thông báo tổ chức một buổi triển lãm nghệ thuật tiêu bản cá nhân quy mô nhỏ. Những tác phẩm được trưng bày đều là tâm huyết mười năm qua của tôi, và tác phẩm chủ chốt chính là “Tình Yêu và Vĩnh Hằng.” Tin tức vừa lan ra, mọi người trong nghề lập tức chấn động. Tôi lựa chọn một số khách mời, rồi tự tay viết hai tấm thiệp đặc biệt: một cho Cố Hoài, một cho Bạch Nguyệt. Chúng được đặt trong phong bì màu đen, sau đó tôi gọi dịch vụ giao hàng hỏa tốc trong thành phố. Chưa đầy một giờ sau, Cố Hoài đã gọi cho tôi. Giọng điệu anh ta lạnh lùng, hằn học, như thể chỉ muốn ăn tươi nuốt sống tôi. "Ôn Du, cô có ý gì? Tổ chức triển lãm? Cô còn có tâm trạng làm mấy thứ này à?" "Tại sao lại không có tâm trạng?" Tôi hỏi lại: "Đây là công việc của tôi." "Công việc của cô?" Anh ta cười lạnh: "Công việc của cô là mau chóng xử lý xong con mèo chết đó, rồi cùng tôi ra cục dân chính! Cô bày ra mấy trò này là muốn kéo dài thời gian phải không? Tôi nói cho cô biết, vô ích thôi!" "Tôi không có ý định kéo dài." Tôi nói: "Triển lãm kết thúc, chúng ta sẽ ly hôn. Tôi chỉ muốn, trước khi chúng ta chia tay, mời anh và cô Bạch Nguyệt, cùng đến thưởng thức tác phẩm mới của tôi. Dù sao thì, tác phẩm này, có liên quan rất lớn đến hai người." Anh ta im lặng. Có lẽ giọng điệu quá bình tĩnh của tôi, khiến anh ta ngửi thấy mùi bất an. "Tốt nhất cô đừng giở trò." Anh ta cảnh cáo. "Yên tâm." tôi nói nhẹ nhàng: "Tôi sẽ chỉ dùng tác phẩm để lên tiếng." Triển lãm được ấn định sau ba ngày, ngay tại phòng trưng bày trên mặt đất của phòng làm việc của tôi. Tôi dùng vải nhung đen che tất cả các tác phẩm lại. "Tình Yêu và Vĩnh Hằng" được đặt ở vị trí trung tâm nhất của phòng trưng bày. Tôi cũng gửi thiệp mời cho Lê Dạ. Anh ấy trả lời hai chữ: "Sẽ đến." Ba ngày này, Cố Hoài không làm phiền tôi nữa. Có lẽ anh ta nghĩ rằng, một người phụ nữ trốn trong tầng hầm như tôi, không thể làm nên sóng gió gì. Anh ta chờ xem trò cười của tôi, chờ đón tương lai "sạch sẽ" của mình. Ngày triển lãm, khách khứa đến đông đủ. Những nhà sưu tập khoác lên mình trang phục sành điệu, những nhà phê bình giữ vẻ mặt nghiêm nghị, và cả phóng viên của vài tờ báo nghệ thuật cũng có mặt.

Cố Hoài và Bạch Nguyệt xuất hiện rất đúng giờ. Anh ta mặc một bộ vest thủ công đắt tiền, thần sắc hớn hở; còn Bạch Nguyệt khoác tay anh ta, diện chiếc váy trắng tinh khôi, lớp trang điểm tinh tế khiến cô ta trông như một đóa hoa ly không vướng bụi trần.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần