Tôi vừa ăn vừa hỏi họ: "Mấy thứ này hai người mua à?"
Họ gật đầu.
"Không phải hai người là ma sao? Sao mua được đồ thế? Đừng nói là không trả tiền đấy nhé?"
Tôi trợn tròn mắt, nhưng vẫn không quên ăn.
Họ lại nói: "Thiếu phu nhân yên tâm, ở thế giới loài người chúng tôi có tên riêng, mỗi lần ra ngoài mua đồ Thiếu chủ đều đưa tiền của loài người cho chúng tôi."
Tôi tỏ vẻ hứng thú: "Vậy hai người ở ngoài tên là gì?"
Tiểu Đào: "Tôi tên Lãnh Thiếu."
Tiểu Hạ: "Tôi tên Lệ Thương."
Tôi: "Còn tôi tên Mary Sue đây."
Quá rõ rồi, hai con ma này là nạn nhân của tiểu thuyết mạng.
Tôi vẫn cắm đầu ăn, không để ý họ đã lặng lẽ rời đi.
Trong lòng tôi nghĩ, tôi chỉ là một con cá ươn thôi, giờ không cần đi làm mà vẫn có cái ăn, hồn ma đây là đang trả thù tôi hay là cho tôi hưởng phúc vậy?
Một bàn tay lạnh lẽo, to lớn, không báo trước đặt lên gáy tôi.
Giống như muốn khống chế tôi, nhẹ nhàng nắm lại.
"Ăn xong chưa, phu nhân?"
Tôi không để ý đến cách xưng hô, lắc đầu, có chút buồn bã: "Nếu có điện thoại thì tốt hơn, ăn cơm mà không lướt điện thoại thì còn gì là ăn cơm nữa, anh đang giam cầm tôi đấy, chơi với lửa nguy hiểm lắm biết không?"
Thế nhưng anh lại cúi xuống, như một kẻ biến thái, nhẹ nhàng ngửi tóc tôi.
Ngón tay không nặng không nhẹ xoa nắn miếng thịt sau gáy tôi.
Tiếng cười lạnh lùng, tàn ác: "Bội Nhi quên rồi sao, ngày xưa em cũng đối xử với tôi như vậy, sau đó giết cả nhà tôi, tôi cũng chết dưới kiếm của em."
Tôi sững người: "Sao, anh định đâm chết tôi à?"
Anh ngẩn ra một lúc, giọng nói càng thêm lạnh lẽo: "Mạng của em là của tôi, hành hạ em như thế nào cũng là do tôi quyết định."
Tôi đã phát hiện ra, hồn ma này báo thù nhưng mà báo thù cho có lệ.
Thôi kệ, cá mặn thì cứ nằm tiếp đi.
13
Nguỵ Hạc Thanh tiếp tục giam giữ tôi, tôi mới nhận ra cách xưng hô của anh đã thay đổi.
Anh gọi tôi là phu nhân, dường như rất thích cách gọi này.
Hơn nữa, mỗi đêm anh đều phải ôm tôi ngủ trên chiếc giường mới.
Tôi: ... Hay là anh đổi người khác để trả thù đi?
Chiếc quan tài chắc là do anh đặc biệt tìm người làm, vừa to vừa rộng.
Thậm chí còn treo thêm vài dải đèn ngôi sao dưới nắp quan tài.
Tôi đứng bên giường nhìn những dải đèn ngôi sao, rồi ngước lên liếc nhìn anh.
Anh quay mặt đi, cố tình lờ đi ánh mắt của tôi.
Ánh mắt có chút né tránh.
Tôi cong khóe môi: "Thiếu chủ, anh trả thù đúng cách quá, hay là trả điện thoại lại cho tôi đi?"
"Trả điện thoại cho em thì còn gọi là trả thù sao?"
Tôi không phục: "Sao lại không? Anh thử nghĩ xem tác hại của điện thoại lớn thế nào. Nó sẽ ảnh hưởng đến thị lực của tôi, xem video nhiều còn khiến trí tuệ của tôi suy giảm, gõ chữ lâu còn dễ bị viêm gân cổ tay, anh trả điện thoại cho tôi chính là đang hại tôi đấy!"
Nguỵ Hạc Thanh: "..."
Anh im lặng một lúc, rồi đột nhiên từ trên đầu tôi thả xuống một miếng ngọc bội, tua rua dưới miếng ngọc bội cứ đung đưa trước mắt tôi.
Tim tôi đập mạnh, ánh mắt có chút né tránh.
"Thiếu chủ, đây là cái gì vậy?"
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên phía sau: "Không nhận ra sao?"
Tôi thật thà lắc đầu, không dám để lộ sơ hở.
Trời ạ, tôi nhận ra chứ!
Đây chính là miếng ngọc bội cổ mà tôi cất ở nhà mà!
Tại sao tôi lại chắc chắn đây là đồ cổ?
Vì đây là thứ Nguỵ Hạc Thanh đã tặng cho tôi ngàn năm trước, trước khi nước Ngụy bị diệt.
Năm tôi mười sáu tuổi, vô tình nhìn thấy miếng ngọc bội này ở một quầy hàng vỉa hè, tôi đã cầu xin người chủ quầy giữ lại cho tôi.
Trong hai năm, tôi làm thêm đủ mọi việc, thậm chí còn làm gia sư, cuối cùng cũng đủ tiền mua miếng ngọc bội này.
Sau đó, tôi luôn cất giữ nó cẩn thận ở nhà.
Tôi không ngờ, Nguỵ Hạc Thanh lại đến nhà tôi, còn tìm thấy miếng ngọc bội này.
"Phó Bội Nhi, miếng ngọc bội này được đặt trong chiếc hộp trên bàn trang điểm của em, nếu em không nhận ra, vậy nói xem nó đã xuất hiện trong phòng em bằng cách nào?"
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi nghèo quá, chắc là tên trộm nào đó đến nhà tôi ăn trộm đồ, thấy tội quá nên đã tặng tôi miếng ngọc bội này."
Anh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.
Cứ như muốn nhìn ra một lỗ hổng trên mặt tôi.
Tôi—
Tôi nheo mắt, phóng cho anh một cái nhìn gợi tình, "Con ma chết tiệt này, anh nói gì đi chứ~"
Quả nhiên, sắc mặt anh lại trở nên âm trầm.
Sau khi anh rời đi, ánh mắt tôi trở nên tĩnh lặng.
Nếu anh thực sự biết, tôi chính là công chúa nước Sở, còn có ký ức của kiếp trước.
Đến lúc đó anh muốn làm gì cũng không sao, ngay cả khi muốn đâm lại nhát kiếm đó, tôi cũng không oán thán nửa lời.
Tôi tưởng rằng sau chuyện này, Nguỵ Hạc Thanh ít nhất sẽ im lặng một thời gian rồi mới tìm tôi.
Nhưng tôi đã quên mất, anh vẫn là con sói nhỏ năm xưa, tự mình sẽ tìm cách xuống nước.
Mỗi lần nhận lỗi đều cực nhanh.
Tôi không ngờ biến cố lại đến nhanh như vậy, khi Tiểu Đào và Tiểu Hạ đi mua đồ ăn cho tôi, Uông Tuyết đã đến...
14
Nghe thấy tiếng động, tôi ngước lên và nhìn thấy Uông Tuyết.
Lần trước cô ta hẳn đã bị trừng phạt, trông yếu ớt đi rất nhiều, một đạo sĩ nhỏ bé chắc cũng có thể thu phục được.
Tôi không vội vàng đứng dậy khỏi giường.
Nguỵ Hạc Thanh vẫn chưa trả lại điện thoại cho tôi, nếu Uông Tuyết thực sự muốn làm gì tôi, tôi không thể liên lạc với bất kỳ ai.
Mặc dù tôi yếu ớt, nhưng tôi giỏi giả vờ mà!
Bề ngoài tôi vẫn bình tĩnh, liếc nhìn cô ta một cái: "Có chuyện gì?"
Ánh mắt hận thù của Uông Tuyết trừng trừng nhìn tôi, như một con quỷ đòi mạng:
"Sao cô lại trở về?"
"Cái gì cơ?"
Giọng cô ta khàn khàn, độc ác: "Đã chết rồi, tại sao còn trở về? Ngày xưa chính cô đã đâm kiếm vào người Thiếu chủ, chính tay cô đã đẩy anh ấy ra, sao cô có mặt mũi đến đây?
"Dù bây giờ Thiếu chủ không giết cô, sau này nhất định sẽ giết cô, anh ấy hận cô thấu xương, chỉ muốn cô chết đi! Đã ngàn năm trôi qua rồi, tại sao cô không chịu buông tha cho Thiếu chủ!"
Tôi bình tĩnh nhếch môi, không giả vờ với cô ta nữa, giọng nói không kìm được pha chút ý cười:
"Tại sao ư? Vì không phải tôi chủ động tìm Thiếu chủ, mà là Thiếu chủ của cô chủ động tìm tôi. Nếu anh ấy thật sự hận tôi và muốn tôi chết, cứ để anh ấy đến đi, cô là cái thá gì mà có quyền quyết định thay anh ấy?"
Mắt cô ta trợn trừng, ánh mắt lộ ra một tia tội lỗi, nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất: "Cô... cô thật sự nhớ chuyện của ngàn năm trước!"
"Nhớ."
Phó tướng của tôi, một người nước Sở.
Lại phản bội vào lúc quan trọng nhất.
Mặc dù Nguỵ Hạc Thanh không đi theo ý muốn của cô ta, nhưng dường như cô ta đã phát điên vì anh.
Cô ta đã quên đi huyết hải thâm thù.
Nhưng tôi thì không.
Trong mắt cô ta lóe lên một tia sáng kỳ lạ: "Cô có hối hận vì ngày xưa đã giết Hoàng đế nước Ngụy, hại Thiếu chủ mất cha không?"
Tôi cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý.
"Có lẽ cô sống quá lâu rồi nên không hiểu con người hiện đại bây giờ có bao nhiêu cách để giải trí."
"Cái... cái gì?"
"Chắc cô cũng không biết sự tồn tại của tiểu thuyết, cũng chưa từng xem phim ảnh."
"Rốt cuộc cô muốn nói gì!"
"Tôi muốn nói, những trò vặt vãnh cô đang làm, trong tiểu thuyết và phim ảnh đã chơi chán rồi. Cho dù Nguỵ Hạc Thanh đang nghe lén ở đâu đó, tôi cũng có thể trả lời câu hỏi của cô mà không chút do dự."
Tôi nở một nụ cười, ánh mắt càng thêm kiên định: "Tôi không hối hận, loạn thế cần một minh quân, Hoàng đế Ngụy không xứng đáng."
Cô ta hoảng hốt, nhưng rất nhanh sau đó sự đắc ý lại che lấp.
Rồi cô ta quay ra phía sau tôi hét lên: "Thiếu chủ, người nghe thấy không? Phó Bội Nhi nhớ rõ chuyện cũ, không những không có lòng hối cải, mà còn không hề thương xót anh. Cô ta không hề quan tâm đến anh, tại sao còn để cô ta sống?
"Hay là— để tôi giúp Thiếu chủ trừ bỏ cái tai họa này!"
Nói xong, đôi mắt cô ta lập tức bao phủ bởi một lớp sương máu đỏ thẫm.
Âm u rợn người.
Tốc độ của cô ta cực nhanh, gió nổi lên, mọi thứ trong phòng chao đảo, xào xạc rung động!
Tôi theo phản xạ ngồi xổm xuống và nhắm mắt lại.
"Người của tôi, khi nào đến lượt cô quản?"