“Kể từ lúc đó, tôi bắt đầu để ý đến cậu. Nhìn đi nhìn lại, tôi phát hiện ra chúng ta có lẽ cùng là một loại người. Chỉ là xương cốt tôi cứng cỏi, còn cậu thì lại dịu dàng, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng không nhìn nhầm cậu.”
“Ngày mai cậu lên đường trở về nước rồi. Chỉ mong cậu hãy sống theo ý mình. Chỉ mong cậu đừng quên tri kỷ.”
Tôi tựa nhẹ lưng vào cô ấy, ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
“Tri kỷ không quên, hẹn ngày tái ngộ.”
12
Chiếc phà cập bến cảng Hỗ Ninh.
Cha và anh trai không phàn nàn về trang phục của tôi, chỉ có chút lo lắng. “Gió bắc thổi mạnh rồi, ít nhất cũng nên khoác một chiếc áo choàng chứ, sao lại để lộ cánh tay ra như vậy? Lỡ bị cảm lạnh thì làm sao?”
Về đến nhà tổ, một bóng dáng trắng trẻo mềm mại lao vào lòng tôi, giọng trẻ con non nớt gọi “Mẹ”.
Lúc tôi đi, Vi Chúc vẫn còn là một đứa bé sơ sinh. Lúc tôi trở về, con đã lớn đến thế này rồi.
Tôi xa nhà hai năm, vừa đoàn tụ với gia đình chưa được bao lâu thì một bức điện báo được gửi tới.
Ứng Phù đã về nước. Nhưng anh ta lại không trở về một mình, anh ta có mang theo một người phụ nữ trẻ.
Người phụ nữ ấy có nhan sắc rực rỡ, mặc váy phương Tây, xách túi ngọc trai, trên người trang sức không thiếu thứ gì: nhẫn, vòng cổ, khuyên tai.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng vẻ đẹp ấy quá diễm lệ, xa hoa, chẳng thể nào sánh được với Kim Khải - một đóa hoa phú quý rực rỡ giữa nhân gian.
Ứng Phù cũng đã thay đổi, mặc âu phục, đi giày da, trên tóc chải một lớp dầu bóng mượt.
Bước vào chính sảnh, anh ta chỉ nói một câu duy nhất:
“Tôi muốn ly hôn.”
13
Ứng Phù nắm chặt tay người phụ nữ kia, sắc mặt không hề tỏ ra hổ thẹn.
Cha anh ta giận dữ, dùng gậy nện mạnh xuống sàn: “Mày đang nói cái gì thế hả?!”
“Cha, con đã suy nghĩ rất lâu, cũng đã dằn vặt rất nhiều. Con và Tạ Vũ Vi không có tình cảm, đây chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt.”
Nói xong, cuối cùng Ứng Phù cũng nhìn thẳng vào tôi:
“Nể tình cô đã chăm sóc cha mẹ và con cái suốt những năm qua, tôi sẽ giữ thể diện cho cô. Không bỏ vợ, chỉ ly thân.”
“Thằng khốn kiếp!”
Cha tôi tức giận đến mức mặt mày tái nhợt, chỉ tay vào Ứng Phù, giọng run lên: “Nhà họ Tạ đã nuôi mày ăn học, Vũ Vi còn sinh con cho mày, vậy mà mày dám… mày dám làm như thế?!”
Tôi nhẹ nhàng trấn an cha mình, nét mặt bình thản, giọng điệu điềm tĩnh:
“Ứng Phù, anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh nhất định muốn ly hôn?”
“Đúng vậy.”
Ứng Phù không hề do dự.
“Tôi và Uyển Uyển thật lòng yêu nhau. Bây giờ không còn là xã hội cũ nữa, tôi không cần ba vợ bốn thiếp. Tôi chỉ muốn một cuộc hôn nhân một vợ một chồng, cho cô ấy sự tôn trọng, cũng là cho cô một lời giải thích.”
Nghe xong, tôi không hề tức giận, ngược lại còn bật cười.
“Tôi là vợ kết tóc của anh, còn cô ấy mới là người anh yêu thật lòng. Cô ấy không phải vợ, cũng chẳng phải thiếp, vậy chẳng phải bấy lâu nay chỉ theo anh một cách không danh không phận ư?”
“Sự tôn trọng mà anh dành cho cô ấy, chính là để cô ấy đến cả một danh phận nhỏ nhoi cũng không có sao?”
14
Người phụ nữ kia sắc mặt sa sầm, khinh miệt nhìn bộ quần áo giản dị của tôi.
“Cô tưởng ai cũng như cô, vẫn sống trong thời phong kiến sao? Mở miệng ra là vợ với thiếp! Chúng tôi là tình nhân, là yêu đương tự do!”
Cô ta không nói còn đỡ, vừa mở miệng, mẹ của Ứng Phù và mẹ tôi lập tức không tha cho cô ta.
Chổi lông gà, điếu thuốc dài cứ liên tục quất tới tấp.
Ứng Phù sao có thể để người khác đánh người trong lòng mình được? Anh ta vừa che chắn vừa gào lên, cả chính sảnh trăm năm của nhà họ Tạ bỗng chốc rối loạn.
Tôi khẽ nhắm mắt, cất giọng nói: “Đủ rồi.”
Giọng tôi không lớn, không thể ngăn họ lại. Tôi bình tĩnh nâng chén trà sứ, mạnh tay ném xuống đất.
“ĐỦ RỒI!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên cùng tiếng vỡ vụn của sứ. Mọi người đều dừng tay, đồng loạt nhìn về phía tôi. Tôi từng chữ từng câu nói: “Anh, lấy giấy bút lại đây.”
Tôi nhanh chóng viết vài dòng, viết xong liền ném thẳng lên người Ứng Phù. Anh ta nhìn lướt qua, sắc mặt đại biến: “Thư ly hôn!?”
Tôi lạnh nhạt nói: “Lúc trước anh vào làm rể nhà họ Tạ, anh là người của Tạ gia. Người khác ly hôn là đôi bên bình đẳng, còn anh, anh còn không xứng! Cầm thư ly hôn đi, từ hôm nay trở đi, anh không còn là con rể nhà họ Tạ, càng không còn là chồng của Tạ Vũ Vi tôi nữa.”
Ứng Phù là người sĩ diện nhất, lập tức định xé thư ly hôn nhưng lại bị cha anh ta cản lại.
“Vũ Vi.”
Ứng bá phụ đầy hổ thẹn: “Là ta không dạy dỗ tốt Ứng Phù. Nếu con muốn từ hôn, cứ từ hôn đi.”
“Cha!” Ứng Phù không phục, gằn giọng.
Ứng bá phụ vung tay, giáng cho anh ta một cái tát mạnh.
“Đồ vong ân bội nghĩa!”
Ứng Phù ôm mặt, ánh mắt tràn đầy không thể tin nổi.
Nhưng chuyện đó, từ giờ đã không còn liên quan đến tôi nữa.
15
Ứng Phù dẫn theo “chân ái” của mình cùng cha mẹ rời khỏi Hỗ Ninh.
Trước khi đi, anh ta còn trơ trẽn đến tận cửa nói muốn gặp con một lần, nhưng đã bị anh trai tôi dẫn theo gia nhân đánh đuổi ra ngoài.
Đó là con của nhà họ Tạ, chẳng liên quan gì đến Ứng Phù. Nếu còn dám đến nữa, lập tức đánh gãy chân!
Khi anh trai tức giận trở về, tôi đang ngồi trong hoa sảnh đọc sách. Không muốn tôi buồn lòng, anh chỉ kể lại những chuyện có thể khiến cho tôi vui. Tôi thản nhiên, chẳng mảy may để tâm.
“Vũ Vi, đừng như vậy, muốn khóc thì cứ khóc đi, muội cứ như vậy…”
“Anh à”, tôi bật cười: “Anh nghĩ em gái sẽ vì một kẻ như vậy mà sống c.h.ế.t không cam lòng sao? Hay nghĩ rằng em gái sẽ cầu xin anh ta đừng bỏ rơi mình?”
Không đợi anh trai trả lời, tôi tự mình lắc đầu.
“Nếu là ba năm trước, có lẽ muội sẽ thấy đau lòng. Dù sao lúc đó muội cũng chỉ biết nghe lời cha mà gả cho anh ta. Dù chưa từng nghĩ đến chuyện ‘chồng tôn vợ ti” nhưng trong lòng vẫn mong muốn sẽ giúp đỡ anh ta thành danh. Nhưng bây giờ nghĩ lại, vì sao chứ? Tại sao?”
“Tạ Vũ Vi này xuất thân danh môn thế gia, từ nhỏ đến lớn, có điều gì kém hơn Ứng Phù cơ chứ?”
“Vì sao em phải gả cho anh ta? Dựa vào đâu mà phải gả cho anh ta? Anh ta có đức có tài gì để xứng làm chồng em?”
“Anh ta phản bội, thay lòng đổi dạ, đối với em lại là chuyện tốt”. Tôi lật nhẹ một trang sách, giọng điệu hờ hững. “Dứt cha, giữ con, rất hợp ý.”
Anh trai tôi im lặng hồi lâu.
Tôi ngước mắt, khẽ cười: “Anh cảm thấy em gái nghĩ như vậy là không tốt sao?”
Anh trai lắc đầu, dịu dàng xoa tóc tôi.
“Em gái nghĩ như vậy mới là hợp lẽ. Tạ gia ở Giang Nam dạy dỗ ra danh môn quý nữ, tầm nhìn rộng mở, khí phách vươn cao, vốn dĩ không cần phải chịu bất kỳ uất ức nào cả.”
16 Do biến cố hôn nhân xảy đến bất ngờ, tôi tuy không bị ảnh hưởng nhưng cha lại tức giận dẫn đến sinh bệnh.
Nhà họ Tạ ở Giang Nam đã bao đời dựa vào sông nước mà sinh sống, kinh doanh ngành vận tải đường thủy nội địa.
Vài năm trước, cha đã có ý định giao lại sản nghiệp cho con cái, nay ông lâm bệnh, việc kinh doanh càng cần có người đứng ra gánh vác.
Anh trai là trưởng tử trong nhà nhưng không có kiên nhẫn với những chuyện vụn vặt của thương trường. Sau khi tôi trở về, anh liền ghi danh vào trường quân đội, không lâu sau sẽ lên đường đến Dương Thành.
Cha tôi tin tưởng tôi, giao cho tôi toàn bộ quyền quản lý. Tôi mất nửa năm để tái cấu trúc hệ thống vận tải, biến sản nghiệp gia tộc thành một công ty vận chuyển chuyên nghiệp.
Trụ sở được đặt tại Kim Lăng, dựa vào hệ thống sông Trường Giang kết nối tứ phương, thiết lập các điểm trung chuyển như mạng nhện.
Chưa đầy ba năm, công ty đã chiếm lĩnh hơn một nửa thị phần vận tải nội địa.
Lúc này, anh trai tôi đã tốt nghiệp quân trường, được bổ nhiệm làm sĩ quan tại miền Bắc, cha mẹ tôi cũng đã an hưởng tuổi già.
Nhìn bề ngoài mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, nhưng dưới đáy dòng chảy lại ẩn giấu những cơn sóng ngầm. Tình hình quốc tế dần trở nên bất ổn, mùi thuốc súng lặng lẽ lan tràn.
Tôi bàn bạc với cha, đề xuất chuyển hướng từ kinh tế thực sang kinh tế tài chính, thành lập ngân hàng, tích trữ vàng.
Cha hoàn toàn đồng ý với kế hoạch của tôi.
Mùa đông năm sau, tôi đáp chuyến bay đến Hương Cảng, bắt tay vào việc mở ngân hàng.
Gia sản nhà họ Tạ tích lũy suốt năm thế hệ, hàng trăm năm cơ nghiệp, được tôi từng bước quy đổi thành vàng, rồi chuyển dần đến Hương Cảng một cách trật tự và theo kế hoạch chặt chẽ.
Không lâu sau đó, miền Bắc đột ngột xảy ra biến động, chiến sự bùng nổ.