logo
Gương Vỡ / Chuyến Đi Không Ngày Về

Chuyến Đi Không Ngày Về

Chiếc xe ngựa lộng lẫy, được trang hoàng như một kiệu rước dâu, trườn mình qua con đường đá quen thuộc của Thăng Long. Mỗi tiếng va chạm khô khốc của bánh xe với sỏi đá như một nhát dao cứa vào lòng An Tư. Nàng ngồi trong xe, chiếc phượng quan nặng trĩu trên đầu, chiếc áo cưới lụa tơ vàng óng không thể che giấu được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Nàng không còn cảm nhận được hơi ấm của lụa tơ, chỉ thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp đang bao trùm lấy mình. Lòng nàng như một mảnh gương vỡ, mỗi khoảnh khắc trôi qua lại cứa thêm một nhát dao vào trái tim. Nàng tựa đầu vào thành xe, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng cơn gió, từng tia nắng cuối cùng của quê hương. Xung quanh, đám đông lặng lẽ dõi theo. Không có tiếng hò reo, không có tiếng chúc phúc, chỉ có những ánh mắt đau đớn, xót xa và cả sự ngưỡng mộ tột cùng. Những người dân, từ già đến trẻ, cúi đầu một cách kính cẩn, họ không coi nàng là một cô dâu, mà là một vị anh hùng đang hiến dâng thân mình cho đất nước. Nàng nhận ra, trong những giọt nước mắt lăn dài trên má những người phụ nữ, trong những ánh mắt kiên định của những người đàn ông, có cả sự đồng cảm và nỗi biết ơn sâu sắc. An Tư muốn nói với họ, rằng nàng không sao, rằng nàng đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu rồi. Nhưng cổ họng nàng nghẹn lại. Nàng chỉ có thể mỉm cười, một nụ cười đầy nước mắt, để đáp lại tình yêu thương vô bờ bến của họ. Khi chiếc xe đi qua lũy tre làng cuối cùng, An Tư mở mắt. Phía sau nàng, những cánh đồng lúa xanh mướt đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh rừng rậm rạp, những ngọn núi chót vót. Cảnh vật thay đổi, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật: nàng không còn ở Thăng Long nữa. Nàng đang đi đến một vùng đất xa lạ, một thế giới của kẻ thù. An Tư nhớ lại những ngày tháng hồn nhiên ở cung điện, khi nàng chỉ lo chuyện đọc sách, vẽ tranh, ngắm hoa. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, lại trở thành những nhát dao vô hình, cứa vào lòng nàng. Nàng nhớ những bài thơ của bà, những câu chuyện về các vị anh hùng trong sử sách, những lời dạy của vua cha về lòng yêu nước. Giờ đây, những bài học ấy không còn là lý thuyết suông, mà trở thành một sứ mệnh nặng nề, một gánh nặng mà nàng phải gánh vác. Nàng mở mắt, nhìn qua khe cửa sổ. Phía xa xa, một đội quân lính Mông Cổ đang cưỡi ngựa, vung kiếm, vẻ mặt đầy sự kiêu ngạo. Chúng là những kẻ đã mang chiến tranh đến Đại Việt, đã tàn phá quê hương của nàng. Nỗi hận thù dâng trào trong lòng, nhưng nàng phải kìm nén. Nàng biết, nàng không thể để lộ bất kỳ một cảm xúc nào. Kể từ giờ phút này, nàng phải sống một cuộc đời khác, một cuộc đời đầy những sự lừa dối và giả tạo. Nàng sẽ phải mỉm cười với kẻ thù, sẽ phải đối xử với chúng như những vị khách quý, trong khi lòng nàng đầy sự căm phẫn. Càng đến gần với trại giặc, sự tàn khốc của chiến tranh càng hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Lửa vẫn còn âm ỉ cháy trên những mái nhà, khói vẫn còn bốc lên từ những ngôi làng bị tàn phá. An Tư nhìn những cảnh tượng ấy, nước mắt nàng không ngừng rơi. Nàng không khóc cho riêng mình, mà khóc cho dân tộc, cho những người dân vô tội đã phải chịu khổ. Nàng càng thêm căm hận Thoát Hoan, vị vương tử Mông Cổ đã mang chiến tranh đến Đại Việt, đã biến quê hương nàng thành một bãi chiến trường . Cuối cùng, đoàn xe ngựa cũng đến nơi. Đó là một trại quân lớn, được dựng lên ngay giữa một vùng đất hoang vu. Hàng trăm lính Mông Cổ, với bộ giáp sắt và những thanh kiếm sáng loáng, đứng xếp hàng ngay ngắn. Thoát Hoan, khoác trên mình bộ giáp vàng, đứng ở trung tâm, vẻ mặt đầy sự kiêu ngạo và sự chiếm hữu. Hắn là một người đàn ông cao lớn, với gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc lạnh, nhưng trong đôi mắt ấy, An Tư nhìn thấy một sự tàn ác và sự khát máu. Hắn nhìn nàng, như một người thợ săn đang nhìn con mồi của mình. Hắn nghĩ rằng, An Tư chỉ là một món quà chiến lợi phẩm, một công cụ để hắn thỏa mãn sự kiêu ngạo của mình. Nhưng hắn không biết rằng, An Tư lại là một con dao sắc bén, đang chờ thời cơ để chém vào hắn. An Tư bước ra khỏi xe, nàng nhìn thẳng vào Thoát Hoan, đôi mắt nàng đầy sự kiên định. Nàng đã không còn là một công chúa vô ưu vô lo nữa. Nàng đã trở thành một chiến binh, một gián điệp, một người con gái sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ quê hương. Nàng không sợ hãi. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan và hiểm nguy. Nhưng nàng đã sẵn sàng. Thoát Hoan bước đến gần nàng, đưa tay ra, ra hiệu cho nàng lên ngựa. An Tư nhìn hắn, ánh mắt nàng đầy sự khinh bỉ. Nàng không nói gì, chỉ từ từ bước lên ngựa. Nàng không muốn trở thành một con cờ trong ván cờ chính trị của hắn, mà sẽ trở thành một người mang trên mình sứ mệnh cao cả, cứu lấy dân tộc.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần