7
Ông nội kể, lúc đó ông gần năm mươi tuổi, bố tôi hơn hai mươi, còn tôi thì mới ra đời.
Năm ấy, trong làng bắt đầu xuất hiện việc trẻ con mất tích liên tục.
Những người lên núi săn bắn, hái nấm phát hiện trong các hang trên núi có xương cốt trẻ nhỏ, trên xương còn in dấu răng của dã thú.
Ban đầu dân làng đoán trên núi có gấu đen, gấu xuống núi nhân lúc người lớn sơ ý mà bắt trẻ con ăn thịt.
Trưởng thôn lập tức huy động thanh niên trong làng lên núi lùng bắt, còn mời cả thợ săn chuyên trị gấu, nhưng họ lục tung cả ngọn núi mà không tìm được dấu vết của con gấu ấy. Cũng không thấy phân gấu, không ngửi được mùi gấu. Thợ săn loại trừ khả năng có gấu.
Sau đó lại có người nói là sói, có người nói là sơn tinh, trong làng lời ra tiếng vào đủ kiểu.
"Thế rốt cuộc con quái ăn người trên núi là cái gì?"
Tôi chưa kịp chờ ông nội nói hết đã hỏi luôn.
Ông nội gõ tẩu thuốc lên bàn, lắc đầu: "Không ai thực sự thấy rõ được nó."
"Vậy sau đó thì sao? Có bắt được nó không?"
Nhắc đến đây, biểu cảm trên mặt ông nội lại trở nên bi thương, đôi mắt đỏ hoe:
"Sau đó, nó bắt bà nội con. Ông và dân làng lên núi cứu, gần như tất cả đều chết, chỉ có ông may mắn chạy thoát."
Vừa nói, ông vừa vén áo lên, để tôi nhìn lưng ông.
Trên lưng ông nội có một vết sẹo dài đáng sợ, từ vai kéo xuống tận thắt lưng.
"Đây là vết thương năm đó do con quái gây ra. Nhưng sương mù dày quá, ông cũng không nhìn rõ nó trông thế nào."
Tôi sửng sốt. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng thấy sẹo này.
Hồi bé, đàn ông trong làng cứ mùa hè là để lưng trần phơi nắng.
Chỉ có ông tôi, bốn mùa đều quấn kín người.
Có lần tôi thấy ông đang tắm, vén rèm định vào kỳ lưng giúp.
Ông nội lập tức cau mày quát tôi ra ngoài.
Hóa ra ông mang ám ảnh với con quái năm đó, nên không muốn ai nhìn thấy vết thương.
Tôi chợt hiểu ra.
Người trong cuộn băng đó chắc chắn chính là ông.
Ông đã bị trọng thương... nhưng sống sót.
Như vậy, mọi chuyện đều hợp lý.
Nghi ngờ cuối cùng trong lòng tôi tan biến.
Tôi hỏi tiếp: "Thế sau đó? Con quái ấy còn xuống núi hại người không?"
Ông lắc đầu, thở dài: "Lần ấy làng tổn thất quá nặng, trai tráng gần như chết hết. Vì an toàn, trưởng thôn dẫn những người còn sống chuyển đến nơi này, lập nên ngôi làng bây giờ."
Tôi bàng hoàng.
Thì ra ngôi làng tôi lớn lên… không phải nơi ông tôi sống thuở nhỏ.
Vậy mà từ bé đến lớn, chưa từng nghe một ai trong làng nhắc đến chuyện này.
8
Tôi ở quê đến mùng Ba.
Bố gọi giục tôi về sớm, nói có một dì muốn giới thiệu cho tôi một cô gái, bảo tôi đi xem mắt một buổi.
Ông nội nghe nói tôi phải về thành phố để đi xem mắt thì có chút khó chịu:
"Tuổi còn trẻ, vội cưới làm gì."
Tôi biết ông nội không muốn xa tôi nên cười nói:
"Ông ơi, thanh niên trong làng đến tuổi như cháu còn ế đầy. Cháu mà tính theo tuổi làng mình thì đã thành lão độc thân rồi."
Tôi nói với bố đã đặt vé tàu sáng mùng Bốn, cúng mộ bà nội xong ở lại thêm một đêm rồi đi.
Mộ bà ở trên núi sau.
Hồi nhỏ bố dẫn tôi đi cúng, tôi luôn nhìn chăm chăm ảnh trên bia mộ rồi nói:
"Bố, bà nội đẹp thật ấy! Bà cười đẹp quá."
Gương mặt bố tôi khi đó toàn là nỗi buồn.
Nhiều năm trôi, ảnh trên bia đã ố vàng.
Tôi lau bụi trên đó, ngồi xổm đốt vàng mã, vừa đốt vừa nói:
"Bà ơi, bà cho cháu cuộn băng kia rốt cuộc là có ý gì?"
Gió thổi, tiền giấy cháy lách tách.
Tôi lại nói: "Bà ơi, nếu bà có chuyện gì chưa làm xong, bà cứ báo mộng cho cháu rõ ràng hơn. Lần sau về, cháu nhất định giúp bà."
Mấy hôm nay, tôi cứ nghĩ mãi. Phải chăng cái chết của bà có uẩn khúc? Nhưng theo lời ông, bà bị quái vật cắn chết mà? Vậy cuộn băng đó là do ai quay?
Tôi nghĩ đến mức đầu như muốn bốc khói, đang định quay về, tro giấy trên mộ bỗng bay lên, làm tôi sặc khụ vài tiếng.
Tôi ngẩng đầu nhìn lại ảnh bà trên bia.
Cứ cảm giác như biểu cảm đã khác.
Như thể bà đang muốn nói gì với tôi.
9
Xuống núi rồi, đầu óc tôi rối như tơ vò.
Từ xa hình như tôi nghe thấy có người gọi tôi.
Tôi ngẩng đầu lên là bà Lưu, người cùng làng, tuổi tác xấp xỉ ông nội tôi, cũng hơn tám mươi rồi, góa chồng nhiều năm.
Tôi nhớ hồi nhỏ bà ấy sống một mình trong căn nhà đất ở đầu làng. Người ta hay nói bà ấy bị dở hơi, lại đánh trẻ con, bảo chúng tôi tránh xa.
Bà ấy tiến lại gần, nheo mắt nhìn kỹ: “Mày… mày là Hổ Tử hả?”
Tôi gật đầu, lễ phép chào: “Bà Lưu, bà khoẻ không ạ?”
Bà ấy ghé sát, hít hít mùi trên người tôi, bỗng cau mặt hỏi: “Hổ Tử, năm nay mày bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi đáp: “Ba mươi mốt rồi ạ.”
Bà ấy như không nghe rõ, lại hỏi lần nữa: “Mày bao nhiêu?”
Tôi giơ ngón tay ra làm dấu: “Bà Lưu, cháu ba mươi mốt rồi.”
Không ngờ sắc mặt bà ấy lập tức thay đổi, trắng bệch: “Thế thì mày sắp chết rồi!”
Tôi đứng hình. Cái quái gì nữa đây? Bà già này làm sao thế tự nhiên rủa tôi?
Bà Lưu nhíu mày, tự lẩm bẩm như tính toán điều gì:
“Ba mươi năm rồi… tới giờ rồi… Nó sẽ ăn mày…”
Tôi càng nghe càng mù tịt: “Cái gì tới giờ? Nó… nó là ai ạ?”
Mắt bà ấy đột nhiên đầy hoảng loạn, như nhớ ra thứ cực kỳ đáng sợ:
“Nó ăn sạch đám thanh niên trong làng rồi! Lượt tiếp theo là mày đó! Chạy đi! Mau chạy!”
Tôi còn muốn hỏi tiếp thì ông nội chống gậy đi từ đầu làng tới, gọi:
“Hổ Tử, sao không về ăn cơm trưa?”
Bà Lưu thấy ông tôi thì có vẻ sợ, túm tay áo tôi, giọng lạnh buốt sau lưng:
“Nghe lời bà! Chạy ngay đi! Chậm nữa là muộn!”
10
Trên đường về, ông nội hỏi: “Hổ Tử, lúc nãy bà Lưu nói gì với cháu thế?”
Tôi không dám nói thật, bịa đại: “Không có gì đâu ông, bà ấy hỏi cháu có vợ chưa. Cháu bảo đang tìm.”
Ông nội nhìn tôi nửa tin nửa ngờ, rồi nghiêm mặt:
“Bà đó hồi trẻ đầu óc đã không bình thường. Suốt ngày nói xằng nói bậy, tự xưng mình là cách cách thời nhà Thanh. Đừng dây dưa với bà ta, kẻo mai mốt bà ta đồn đại lung tung.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng thì đầy nghi vấn.
“Nó” trong lời bà Lưu… có phải con quái vật sau núi mà ông nội đã kể không?
Lần này về quê, những điều kỳ quái cứ lần lượt xuất hiện, cái nào cũng không giải thích nổi.
Ăn cơm trưa xong, ông nội bảo hơi choáng đầu, muốn ngủ một lát.
Tôi đợi ông ngủ say rồi len lén ra khỏi nhà, chạy sang nhà bà Lưu.
Bà ấy đang cho gà ăn. Thấy tôi bước vào, bà sững lại, vội buông nắm thóc, mặt hoảng hốt:
“Hổ Tử! Sao mày còn ở đây? Đi đi! Rời khỏi cái làng này ngay!”
Tôi nắm tay bà ấy: “Bà Lưu, bà nói cái gì ăn con? ‘Nó’ trông như thế nào?”
“Trông thế nào à?” - Bà ấy nhíu mày cố nhớ, nhưng rồi lại lắc đầu điên dại: “Không biết! Ai thấy nó… đều chết cả rồi!”
Bà ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu lên: “Mày cũng sẽ chết!”
Giọng bà ấy rất nghiêm túc, hoàn toàn không giống nói bừa, nhưng rõ ràng đầu óc bà ấy không tỉnh táo.
Tôi cố hỏi thêm: “Vậy ‘ba mươi năm’ bà nói là sao? Nhà con chuyển khỏi làng cũng hơn ba mươi năm rồi mà?”
“Ừ, chuyển rồi đó…” Bà ấy lẩm bẩm.
Nhưng ngay sau đó, bà ấy nhìn chằm chằm tôi như nhìn quỷ, giọng run run vì sợ:
“Không… người mày có ‘mùi’ của nó… Nó tới rồi… Nó muốn ăn mày!”
11
Rời nhà bà Lưu, tôi cởi áo khoác xuống, đưa lên mũi ngửi.
Chẳng có mùi gì cả.
Có lẽ bà ấy nói bừa. Bà ấy già rồi, đầu óc lại không minh mẫn. Sao tôi lại đi tin chứ?
Nghĩ lại cũng thấy buồn cười.
Khi tôi về tới nhà thì đã ba bốn giờ chiều. Thấy ông nội vẫn còn ngủ, tôi liền cảm thấy không ổn, đưa tay sờ trán ông, cảm giác nóng hầm hập liền truyền đến tay tôi.
Tôi định lái xe đưa ông lên bệnh viện thị trấn. Không ngờ ông nắm chặt tay tôi, cố chấp nói:
“Không đi. Ngủ một giấc là khỏi.”
Ông nội thế này, nếu ngày mai tôi về thành phố chắc chắn sẽ không yên lòng, nên tôi gọi cho bố, nói rằng tôi sẽ ở lại thêm vài ngày.
Ông nội uống thuốc rồi lại ngủ.
Tôi ngồi trên giường, buồn chán muốn chết.
Nhớ lại loạt chuyện kỳ dị xảy ra trong ngày hôm nay, tôi vẫn thấy có gì đó sai sai.
Thế là lại mang băng video ra xem lần nữa.
Tôi bật tivi, cho băng chạy.