logo

Chương 3

Xem một lúc mà cũng không nhìn ra manh mối gì. Tôi chợt nảy ra ý, liền dùng điện thoại quay lại đoạn video rồi đăng lên mạng, kèm dòng chữ:

[Tìm được băng video ở quê, ai giúp tôi phục hồi HD cái này với?]

Bình luận tới ào ào:

[Vãi, con gì tấn công người ghê vậy?!]

[Nhìn giống gấu chó.]

[Không phải, gấu chó đâu phải hình dáng đó.]

[Hay là con sơn tinh?]

[Mơ à? Đây không phải Sơn Hải Kinh. Ngoài đời làm gì có sơn tinh.]

[Chưa chắc đâu, mấy chục năm trước ở rừng sâu cái gì chẳng có!]

[Mấy ông chỉ lo xem nó là con gì, còn tôi đang quan tâm người trong video chết chưa?]

[Bị ngoạm te tua thế kia rồi, chắc sống không nổi đâu.]

Lúc này, có người nhắn riêng cho tôi:

[Tôi đã thử phục hồi sơ video anh đăng. Nhưng tôi phát hiện một chuyện rất kỳ lạ.]

Tôi hỏi ngay:

[Chuyện gì?]

Anh ta gửi icon kinh hãi rồi bảo:

[Con quái vật cắn người trong video… nó có mặt người.]

12

Ban đầu tôi còn tưởng anh ta nói đùa.

Nhưng khi anh ta gửi đoạn video đã phục hồi cho tôi, mắt tôi trợn tròn.

Dù vẫn mờ, nhưng lần này có thể miễn cưỡng thấy rõ đường nét.

Con quái vật đuổi theo “ông nội” tôi cao hơn hai mét, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, phủ lông đen dài. Thân hình với tay chân thì như tinh tinh khổng lồ, nhưng gương mặt… lại giống người tới kỳ lạ.

Rốt cuộc đây là thứ gì? Sao tôi chưa từng nghe nhắc đến?

Tôi chụp ảnh màn hình, đăng lên phần bình luận và ghim lên đầu.

Dân mạng nổ tung:

[What the… photoshop à? Con tinh tinh gì mà có mặt người vậy?!]

[Tinh tinh vốn giống người rồi mà.]

[Không nói thì thôi, nói chứ ngũ quan trông… cũng sáng sủa phết.]

[King Kong tu thành tinh hả?!]

Rồi một tài khoản tên “Thành Thị Liệp Nhân” tag tôi:

[Chủ thớt, đây là “khỉ mặt người” một loài cực kỳ thông minh, xương khớp linh hoạt, biết thu nhỏ cơ thể, đổi mặt, giả làm người rồi sống lẫn trong đám đông. Cách ba mươi năm nó sẽ thay da một lần. Mà khi thay da… nó sẽ tàn sát cả làng. Rất kinh khủng!]

Tim tôi giật thót.

Ba mươi năm?

Giống y như lời bà Lưu nói?!

Chẳng lẽ đây không phải là sự trùng hợp?

Có người nghi ngờ:

[Thu xương đổi mặt, giả làm người? Nghe như truyện tiên hiệp quá.]

[Không phải không có! Làng tôi từng có “gấu mặc da người” giả làm dân làng, cuối cùng ăn sạch cả làng đấy!]

[Đúng rồi, tôi cũng nghe nói, hình như đúng là có sinh vật kiểu này.]

[Chủ thớt, cái đoạn băng này anh lấy ở đâu ra thế? Người quay còn sống không?]

Người quay phim…

Tôi lập tức nhớ tới bà nội.

Ông nội nói bà bị quái vật cắn chết.

Nếu trong video thật sự là khỉ mặt người…

Một ý nghĩ kinh dị bất ngờ lóe lên trong đầu tôi!

Tay tôi run run, nhắn lại cho Thành Thị Liệp Nhân:

[Tôi nghi con khỉ mặt người đang ở ngay cạnh tôi. Giờ tôi phải làm sao?!]

13

Thành Thị Liệp Nhân nhắn trực tiếp cho tôi:

[Chủ thớt, tôi có cách đối phó khỉ mặt người. Chỉ cần một khoản phí nhỏ. Nếu anh muốn, cho tôi thông tin liên lạc, chúng ta sẽ nói kỹ.]

Nghe anh ta nói phải trả tiền, tôi lập tức nghi ngờ đây là lừa đảo.

Anh ta thấy tôi không trả lời, liền nhắn tiếp:

[Tôi xem sao, thấy hôm nay là đêm trăng tròn. Khỉ mặt người sẽ thay da vào đêm trăng tròn. Trước khi thay da, lớp da trên cơ thể nó sẽ nứt dần, khí tỏa ra. Nếu không tin, anh cứ vào phòng ông nội anh mà ngửi thử.]

Tôi nghe vậy, đi tới cửa phòng ông nội. Chưa kịp mở cửa, mùi hôi khó tả đã xộc thẳng vào mũi, làm tôi gần như sắp nôn.

Lúc này tôi bắt đầu tin.

Thành Thị Liệp Nhân lại nhắn:

[Trước khi thay da, khỉ mặt người phải ăn một người thân, anh đang trong tình huống cực kỳ nguy hiểm.]

Tim tôi thót lên.

Lời anh ta nói… hoàn toàn trùng khớp với bà Lưu.

Tôi vội vàng gửi cho anh ta thông tin liên lạc, gọi điện kể hết những chuyện đã trải qua trong hai ngày qua.

Anh ta im lặng một lúc rồi bảo:

“Đúng rồi. Tôi từng nghe nói, ba mươi năm trước, có một vụ khỉ mặt người tàn sát cả làng. Sau đó dân làng chuyển đi, khỉ mặt người cũng biến mất. Thầy tôi đi tìm nhiều lần cũng không thấy dấu vết.”

“Như vậy, nó đã ăn ông nội anh, mặc da ông ấy, giả dạng thành ông ấy, chờ ba mươi năm sau thay da tiếp.”

Tôi nghe vậy, gần như chắc chắn. Ngay cả việc ông nội tôi đột nhiên bệnh cũng hợp lý: nó muốn giữ tôi lại, để… ăn tôi.

Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, lén nhìn vào phòng ông nội, tôi hỏi:

“Bây giờ phải làm sao? Tôi lái xe trốn đi được không?”

Anh ta trả lời: “Không được. Nó đã để lại mùi trên người anh, chỉ chờ đến nửa đêm ăn anh. Nó chắc chắn đang theo dõi, chỉ cần anh rời khỏi tầm mắt, nó sẽ lập tức truy đuổi ngay.”

“Bây giờ tôi phải làm sao? Ngồi đợi chết sao?”

Anh ta suy nghĩ một lúc rồi nói: “Còn vài giờ nữa mới tới nửa đêm. Gửi tôi định vị, tôi sẽ đến ngay. Trước mắt, anh phải tìm cách báo cho dân làng sơ tán trước đã.”

Tôi cũng không biết anh ta có đáng tin không, nhưng giờ chỉ còn cách tin anh ta thôi.

Cúp điện thoại, tôi gửi định vị và chuyển cho anh ta mười nghìn tệ.

Nhưng vấn đề ngay lập tức nảy sinh.

Làm sao để báo cho dân làng sơ tán đây?

Thông tin khỉ mặt người xuất hiện lại chắc chắn quá kinh dị. Nếu họ không tin, thì tôi biết làm sao bây giờ?

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định sẽ báo cho trưởng làng trước.

Nhưng vừa tới cửa lớn, đèn trong phòng ông nội bật sáng.

Ông nội còn mơ màng, gọi: “Hổ Tử, đi đâu đấy? Ra giúp ông rót cốc nước, cổ họng ông khô quá.”

14

Tôi dừng bước, đầu óc chạy như ma trận.

Nếu giả vờ không nghe mà ra cửa, con khỉ mặt người chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Nếu nó ra tay trước, thì phải làm sao?

Cuối cùng tôi đành quay vào phòng, nín thở tiến về phía giường.

Con khỉ mặt người nằm ngửa, đưa cánh tay gầy ra về phía tôi, giả vờ đau ốm:

“Hổ Tử, vừa rồi định đi đâu à?”

Trong ánh vàng lờ mờ của đèn sợi đốt, tôi chợt nhận ra da mặt nó không khít, như sắp nứt ra.

Tôi rót một cốc nước, đưa cho nó, bình tĩnh giải thích:

“Cháu nghe tiếng mèo kêu ngoài vườn, muốn xem có con mèo nào lẻn vào ăn thịt xông không.”

Nó nhấp một ngụm, ngửa đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà:

“Hổ Tử, ông cháu chúng ta cũng gắn bó hơn ba mươi năm rồi.”

Tôi đứng yên, chẳng dám nói gì.

Cảm giác với nó bây giờ thật phức tạp.

Nó đã ăn ông bà tôi và cả một làng, nhưng lại nuôi tôi khôn lớn.

Tôi tự hỏi: chẳng lẽ nó nuôi tôi chỉ để ăn tôi? Nó có thật sự không chút tình cảm nào không?

Nhưng tôi đối với nó tình cảm gắn bó quá sâu, còn coi nó là người thân nhất.

Khỉ mặt người thấy mắt tôi đỏ, tưởng tôi lo lắng cho nó, vỗ tay an ủi:

“Hổ Tử, sao vậy? Lo cho ông hả? Không sao đâu. Tuổi của ông đã cao rồi sống cũng đủ rồi. Nếu chết thật, cũng là tốt cho ông.”

Tôi rối trí, nói: “Chắc ông đói rồi, để cháu hâm cơm cho ông.”

Đi ra bếp, tôi gọi cho Thành Thị Liệp Nhân:

“Anh đang ở đâu rồi? Bao lâu nữa mới tới?”

Tiếng gió hú khắp điện thoại, giọng lạc đi:

“Xe máy sắp hết xăng, tôi đang tìm nơi đổ.”

Tôi nghĩ thầm: “Anh đáng tin không đấy? Mấy chục km mà chạy xe máy à?”

Nhưng tôi cố nhịn:

“Khỉ mặt người đang theo sát tôi, tôi không có cơ hội thông báo cho dân làng, giờ phải làm sao?”

Lời tôi chưa dứt, điện thoại bỗng tắt.

Gọi lại thì hiện: [Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được]

Ngay lúc đó, điện thoại tôi bật thông báo, có người nhắn riêng:

[Đừng tin cái tên Thành Thị Liệp Nhân đó. Tôi đã thấy anh ta ở nhiều bình luận, anh ta chỉ là kẻ lừa đảo.]

15

Tôi nghĩ thầm: “Chết rồi, mười nghìn tệ tiêu oan hết rồi.”

Đang định gọi lại cho Thành Thị Liệp Nhân, không ngờ điện thoại của anh ta đổ chuông.

Anh ta nói với giọng đầy hối lỗi:

“Xin lỗi, vừa nãy đi qua một khu mộ cổ, mất sóng, hình như tôi lạc đường.”

Tôi tức giận đến mức sôi máu:

“Đồ lừa đảo! Anh coi tôi là thằng ngốc à? Trên mạng nhiều người tố cáo anh đấy!”

Anh ta lập tức phân bua:

“Đừng tin những bài bôi nhọ tôi trên mạng, đó chỉ là đồng nghiệp ghen tỵ, cố tình bôi xấu tôi thôi.”

Thấy tôi im lặng, anh ta nói tiếp:

“Lúc nãy sóng yếu, anh có thể không nghe rõ. Bây giờ, cắt một nhúm tóc, đốt thành tro, rồi cho khỉ mặt người ăn. Điều này sẽ làm chậm quá trình thay da của nó, sau đó anh ra ngoài thông báo cho dân làng.”

“Tóc tôi?” Tôi nghi ngờ: “Cái này có tác dụng thật sao?”

“Đương nhiên hiệu quả. Đây là kinh nghiệm mà sư phụ tôi tổng kết sau bảy bảy bốn chín lần thất bại. Nhưng…” - Anh ta hạ giọng, “sau khi dùng, tuyệt đối đừng để khỉ mặt người ngửi thấy mùi máu, nhất là máu của anh.”

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần