Họ chìm trong cú sốc khổng lồ ấy, rất lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn. Cha là người lên tiếng trước: “Vậy… mấy ngày nay ở cạnh chúng ta là… ai?” Bầu không khí rợn rợn len lỏi khắp căn phòng nhỏ. Em gái hét to “Có ma!” rồi nhào vào lòng mẹ. Mẹ theo phản xạ ôm lấy em, nhưng gương mặt vẫn vô hồn. Ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt xanh xám của tôi, một giọt lệ chậm chạp rơi xuống: “Sao lại là ma? Nó là Tiểu Ngữ, là con gái tôi mà.” Mẹ nhẹ đẩy em ra, từng bước đi về phía tôi, chậm rãi ngồi xuống. “Các con sợ ư? Người đáng sợ nhất phải là Tiểu Ngữ chứ. Mới mười sáu tuổi, con bé đã bị chúng ta bỏ lại trong đám ch/áy. Khi đó, nó tuyệt vọng đến nhường nào. Đứa trẻ ngoan ngoãn ấy đã tìm mọi cách quay về bên chúng ta, chỉ muốn cùng ba mẹ ngắm bình minh lần cuối. Vậy mà đến cả nguyện vọng nhỏ nhoi ấy, chúng ta cũng không thể cho nó. Hai lần. Chúng ta đã bỏ rơi Tiểu Ngữ đến hai lần. Mẹ đã làm gì với con gái mình thế này? Tiểu Ngữ, mẹ sai rồi. Con mở mắt ra nhìn mẹ một lần nữa có được không?” Từ hôm đó, chỉ sau một đêm, tóc mẹ bạc trắng. Bà như biến thành một người khác, trở nên vô cảm trước em gái. Đêm đến, cha trách mẹ quá lạnh nhạt với em. Mẹ ôm mặt nức nở: “Nhưng cứ hễ đối tốt với con bé là em lại nhớ đến Tiểu Ngữ, lòng đau không chịu nổi…” Cha thở dài khuyên bà nên buông bỏ, rằng em gái cũng là con của họ mà. 10 “Trực tiếp nhìn thấy cảnh mình ch/ết rồi, cảm giác thế nào?” “Còn ông… ông có thể nói cho tôi biết ông là ai, vì sao lại làm vậy không?” Tôi cứ nghĩ mình sẽ tan biến hoàn toàn, nhưng lại bị triệu đến một nơi xa lạ. Tôi không biết người trước mặt là ai, hay rốt cuộc hắn tồn tại như thế nào. Chỉ một cái phẩy tay, hắn đã cho tôi ở lại nhân gian thêm mười ngày. Rồi lại nhốt tôi trong cõi hư vô này, như thể sở hữu con mắt của Thượng Đế, có thể nhìn xuống trần gian mọi lúc. Nghe tôi hỏi xong, hắn chưa vội đáp. Trong ánh nhìn của tôi, hắn khẽ chỉ tay, một cơn mưa ào ào trút xuống vùng đất khô hạn từ lâu. Nhìn mảnh đất nứt nẻ dần thấm đẫm nước, hắn mới quay sang tôi, nói: “Ngươi chỉ cần biết ta có thể can thiệp vào số phận loài người, và ta đến đây là để giúp ngươi.” “Giúp tôi?” Tôi ngơ ngác. “Tại sao?” “Nhiều năm trước, vì em gái ngươi, ta đã phạm một sai lầm.” Theo lời hắn, quá khứ của em gái tôi dần được hé lộ. Em gái tôi — Hướng Niệm. Cha ruột là thành viên xã hội đen đã bị đâm ch/ết trong một cuộc hỗn chiến. Mẹ ruột mắc bệnh tâm thần, cố gắng nuôi Hướng Niệm suốt ba năm rồi bỏ rơi nó bên vệ đường mặc cho số phận. Do nghiệp kiếp trước, Hướng Niệm trở lại nhân gian phải chịu khổ, mang mệnh “thiên sát cô tinh” ngay từ lúc sinh ra. Theo quỹ đạo định sẵn, nó đáng lẽ phải bị một cặp vợ chồng ác độc nhặt về, nhưng vì một sai lệch, nó lại gặp chúng tôi. Tôi nhớ lại cảnh năm ấy. Khi tôi tám tuổi, xe của cha bị hỏng giữa đường khiến hành trình bị lùi vài giờ. Mẹ cũng từng nói, nếu không vì trục trặc đó, chúng tôi đã không gặp Hướng Niệm và đã không nhận nuôi nó. Lòng tôi bỗng rối bời: “Vậy… xe là do ngươi giở trò?” “Có thể hiểu như vậy.” Lần đầu hắn lộ chút hối lỗi: “Đó là sai lầm của ta, từ đó đã đổi hướng vận mệnh của các ngươi. Vậy nên… giờ ta phải chỉnh lại quỹ đạo.” “Thiện ác con người không dễ đổi thay, dù cô bé đó mới mười một tuổi.” “Tôi không hiểu ý ngươi.” “Rồi ngươi sẽ hiểu thôi.” Nói dứt lời, hắn bất ngờ đưa tay đẩy về phía tôi. Rõ ràng không dùng sức nhưng cơ thể tôi lại ngã nhào ra sau, như xuyên qua tầng mây, rơi xuống với tốc độ kinh hoàng… 11 “Ai? Ai ở đó?” Đó là giọng của Hướng Niệm. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rơi đúng lên người tôi. Nó nằm trên giường, nửa chống người dậy, đôi mắt từ mơ hồ chuyển sang ngập tràn sợ hãi. “A!! Ma! Có ma!!” Tôi bước lên một bước, theo phản xạ định mở miệng: “Em…” Tôi định nói: “Em đừng sợ, chị không làm hại em.” Nhưng Hướng Niệm bỗng sụp đổ, bật khóc: “Xin lỗi chị, xin lỗi chị, em không cố ý bỏ thuốc ngủ vào sữa của chị. Em không biết hôm đó sẽ ch/áy. Em xin chị, xin chị đừng lấy mạng em…” Tôi như bị sét đánh. Chẳng trách, hôm đó tôi không nghe thấy tiếng mẹ gọi ch/áy. Chẳng trách, tôi đã ngủ mê man thật lâu giữa khói lửa. Tôi vốn rất thính ngủ. Nếu không phải vì nó… sao tôi có thể… “Tại sao… tại sao em lại làm vậy?” Giọng tôi lạnh băng, không kìm được. Hướng Niệm lại khóc càng dữ dội hơn. “Em biết hôm sau chị có kỳ thi quan trọng, em chỉ muốn chị lỡ thi thôi, em thật sự không định hại chị đâu…” Nhưng đêm trước khi tôi biến mất, nó đã gào khản cổ trách móc — chắc hẳn trong lòng nó từng tiếc nuối, tiếc vì tôi không ch/ết ngay trong vụ ch/áy ấy. Hướng Niệm vừa nói xong, cửa đột ngột bị đẩy ra, ánh đèn sáng như ban ngày hắt vào chói lòa mắt tôi. Cảnh trước mắt chuyển đổi, tôi tức khắc trở về cõi hư vô. Mẹ với mái tóc bạc trắng, toàn thân run rẩy đứng ở cửa: “Ra là như vậy! Mẹ đã tốt với con đến mức quên cả con gái ruột của mình. Nhưng tại sao, tại sao con vẫn phải hại Tiểu Ngữ?” Hướng Niệm ch/ết lặng. Nó ngây dại nhìn mẹ, rồi nhìn cha và anh trai phía sau, vẻ mặt phức tạp. Họ bị tiếng hét ban nãy đánh thức, ch/áy đến và nghe được toàn bộ lời Hướng Niệm. “Mẹ, để con giải thích. Con chỉ là… sợ. Sợ mẹ bỏ rơi con. Con thật sự không ngờ chị sẽ ch/ết.” Đôi mắt nó trợn to vô hồn, nước mắt như hạt châu đứt chuỗi, rơi từng giọt từng giọt. Mẹ bước nhanh tới, tát mạnh một cái lên mặt nó: “Mẹ thật hối hận, hối hận vì đã nhận nuôi con. Con đúng là đồ sao chổi!” Cái tát thứ hai sắp giáng xuống, cha bỗng hét lớn: “Đủ rồi!” Ông kéo Hướng Niệm vào lòng, quát: “Vì chuyện của Tiểu Ngữ mà em còn định phát điên đến bao giờ? “Vụ ch/áy đó ai lường trước được? Sao em lại đổ hết tội lên đầu Niệm Niệm?” “Tiểu Ngữ đã mất rồi. Chẳng lẽ em còn muốn biến Niệm Niệm thành Tiểu Ngữ thứ hai ư?” Mẹ kinh hãi: “Tiểu Ngữ là con ruột của anh! Sao anh có thể nói ra lời đó?” “Trong mắt anh, Niệm Niệm không khác gì con gái ruột của mình.” Mẹ quay sang nhìn anh trai. Anh cúi đầu: “Mẹ, con thấy cha nói đúng. Niệm Niệm cũng là một phần gia đình mình, mẹ không nên đối xử với em ấy như vậy.” Mẹ há miệng, nhìn anh, lại nhìn cha, nhưng cuối cùng không nói nổi một chữ. “Đi thôi, Niệm Niệm, hôm nay ba cha con mình ra ngoài ở.” Cha ôm Hướng Niệm ra cửa. Như sực nhớ ra điều gì, ông bỗng dừng chân, im lặng một lúc rồi cất giọng: “Tiểu Ngữ, không biết con có nghe thấy không, ba có lời muốn nói với con. “Từ vụ ch/áy ấy, con đã dùng đủ cách dọa chúng ta.” “Mẹ bị con làm cho thần kinh căng thẳng, giờ đến cả em gái cũng bị con hù đến khiếp sợ. “Ba biết con có oán hận, nhưng dù sao chúng ta cũng là gia đình của con.” “Con vốn là đứa trẻ hiểu chuyện. Thôi, yên ổn mà đi đi.” Mẹ ngồi sụp xuống mép giường, mất hết sức lực, thì thầm: “Sao mọi thứ lại thành ra thế này…” 12 “Ngươi… còn ổn không?” Tôi thoát ra khỏi cảnh tượng, đưa tay sờ mặt — khô khốc. Tôi cố gắng làm ra vẻ bình thản, nhún vai: “Có gì mà không ổn. Cha và anh trai luôn đứng về phía Hướng Niệm, tôi sớm biết rồi. Họ nói gì, tôi cũng chẳng bận tâm. Ít ra, mẹ vẫn… vẫn…” Tôi nghẹn lời, nhưng cũng không khóc nổi. Làm ma là thế, cảm xúc dù dâng trào đến đâu, buột ra cũng chỉ thành tiếng khàn khô. Tôi hít sâu: “Dù sao cũng cảm ơn ông, ít ra ông không để tôi biến thành một oan hồn.” “Hướng Niệm mang mệnh thiên sát cô tinh, không dễ kết thúc đâu.” Tôi không nhìn rõ mặt hắn, nhưng nghe ra cái lạnh lẽo trong giọng nói. Chưa kịp phản ứng, cảnh vật trước mắt như tăng tốc, vụt qua. Cha và mẹ bắt đầu chiến tranh lạnh. Để chứng tỏ lập trường, cũng để dỗ Hướng Niệm, cha dẫn nó đi chơi khắp nơi, mua quà đắt tiền.