logo

Chương 2

Tôi thầm chửi thề một tiếng.

Cái quái gì đây, cái chợ vỡ chắc?

Bà đây quyết không mở mắt!

Tôi ngủ, tôi quyết tâm ngủ!

...

Đến khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng bảnh mắt.

Tôi vươn vai một cái, đăm chiêu liếc nhìn về phía nhà vệ sinh.

2

Sáng ra tôi gọi lại điện thoại cho lễ tân, rất nhanh đã có người bắt máy.

Một người phụ nữ tầm hơn năm mươi tuổi nghe điện thoại.

Nghe tôi yêu cầu lên mở khóa cửa.

Bà ta tỏ vẻ rất ngạc nhiên, xác nhận lại số phòng với tôi mấy lần liền.

Mãi đến khi tôi phát cáu lên bà ta mới chịu thôi.

Đợi lúc mở cửa nhìn thấy tôi, mặt bà ta càng thêm kinh hãi.

"Cô em, cô vào đây bằng cách nào?"

"Hả? Tối qua tôi đến thuê phòng. Chẳng phải ông chủ của mấy người sắp xếp tôi ở phòng này sao?"

Bà chị kia như thể bị dọa cho hết hồn, giọng cao vút lên mấy tông: "Không thể nào! Tôi chính là bà chủ đây!"

"Tối qua tôi trực ở quầy lễ tân suốt, có nhìn thấy cô đâu!"

Tôi nhìn bà ta từ đầu đến chân, nghi ngờ nói: "Không phải chứ! Ông chủ nhà chẳng phải là một người đàn ông tầm hơn năm mươi tuổi sao?"

"Dáng người gầy gầy cao cao, lông mày bát tự (hình chữ bát - 八), dưới mắt trái có nốt ruồi..."

Tôi còn chưa nói hết câu, bà chị này đã hét lên cắt ngang lời tôi.

"Không thể nào! Không thể nào..."

Chuyện quái gì thế này!

Tôi chỉ muốn tìm cái nhà nghỉ rẻ tiền để ngủ một giấc thôi mà.

Sao cứ như lạc vào trại tâm thần thế này.

Đợi đến khi bà ta bình tĩnh lại.

Tôi mới mở miệng: "Bà chị ơi, đổi cho tôi bộ chăn ga sạch sẽ đi. Cái ga giường kia bẩn quá."

Chẳng biết lại chạm phải cái dây thần kinh nào của bà ta, bà ta rít lên: "Cô còn muốn ở nữa à? Không được, không được, cô mau đi đi!"

Nói xong còn định đẩy tôi ra ngoài.

Cả tiền cọc lẫn tiền phòng tôi đưa tận hai trăm tệ đấy nhé!

Định giở trò lưu manh à, không có cửa đâu!

Tôi hất tay bà ta ra, lớn tiếng chất vấn: "Sao hả! Nhận tiền của tôi rồi định quỵt à?"

"À? Tôi biết rồi nhé!"

"Người đàn ông tối qua là chồng bà chứ gì!"

"Hai người định diễn kịch lừa tiền tôi hả!"

"Không cho tôi ở là tôi báo cảnh sát đấy!"

Vừa nghe đến báo cảnh sát, người phụ nữ lập tức hoảng hốt.

Bà ta dịu giọng xuống nước: "Cô em, có gì từ từ nói. Cô muốn ở thì ở, để tôi đổi cho cô phòng tốt hơn."

Tôi hừ lạnh một tiếng: "Không đổi! Tôi cứ thích ở phòng này đấy!"

"Không được! Phòng này cô không thể ở!"

Bà ta lại bắt đầu cứng rắn.

Tính tôi trời sinh bướng bỉnh, càng cấm cản tôi lại càng muốn làm.

Nếu không thì sư phụ tôi đã chẳng rơi xuống hầm phân.

Tôi bắt đầu la lối om sòm lên là nhà nghỉ định quỵt tiền, thu tiền rồi đuổi khách.

Nhìn khách trọ vây xem ngày càng đông, mặt bà chủ đen như đít nồi.

Cuối cùng bà ta sa sầm mặt mày nói: "Được, cô ở đi!"

"Thế mới phải chứ!" Tôi đắc ý hất cằm.

Dưới ánh mắt oán hận của người phụ nữ đó, tôi ngâm nga hát bước ra khỏi nhà nghỉ.

Vừa bước ra khỏi cửa, mặt tôi lập tức trầm xuống.

3

Bà chủ này có tật giật mình!

Tôi mới thử dò hỏi một chút mà bà ta đã luống cuống cả lên.

Tôi rút tờ tiền âm phủ tự nhiên xuất hiện trong túi áo ra, thở dài bất lực.

Vốn dĩ không muốn lo chuyện bao đồng...

Nhưng giờ tôi đã ở qua căn phòng đó. Nhìn thái độ vừa rồi của bà chủ, nếu không giải quyết chuyện này, e rằng chính tôi cũng gặp nguy hiểm.

Đúng là đâm lao phải theo lao.

Tôi miễn cưỡng nói vọng vào hư không: "Đơn hàng này tôi nhận!"

Dứt lời, tờ tiền âm phủ lập tức hóa thành tro bụi.

Một cơn gió thổi qua, trong nháy mắt đã cuốn bụi tro biến mất không dấu vết.

"Ọc ọc..."

Tôi sờ cái bụng đói meo đang réo vang.

Mặc kệ, cứ phải lấp đầy cái bụng đã rồi tính.

Tôi tìm đại một quán ăn nhỏ, gọi một bát hoành thánh.

Mới ăn được hai miếng thì nghe thấy tivi phát tin tức giải trí.

"Ảnh đế Yến Triệu tìm kiếm ân nhân cứu mạng..."

Cái tên này nghe quen thế nhỉ? Hình như là nam chính trong bộ phim truyền hình sư phụ cày mấy hôm trước.

Tôi vô thức liếc mắt nhìn lên.

Ơ kìa?

Đây chẳng phải là ông anh tốt bụng tôi gặp hôm qua sao!

Lúc này trên tivi hiện lên một tấm ảnh, là năm đồng tiền xu cháy đen thui.

Bên cạnh còn kèm theo dòng chữ: [Tìm kiếm ân nhân cứu mạng!]

Mắt tôi sáng rực lên.

Tiền tới rồi!

Nhưng nhìn tướng mạo anh này, tạm thời chưa có gì nguy hiểm đến tính mạng.

Hiện tại chuyện ở nhà nghỉ mới cấp bách hơn.

Tiền sao quan trọng bằng mạng sống được chứ!

Cứ để đó tính sau.

Ăn sáng xong, tôi lượn qua cửa hàng quen một vòng, chọn ít giấy vàng và chu sa loại tốt.

Nhìn thấy mấy món đồ quen thuộc này, tôi bắt đầu thấy nhớ sư phụ rồi.

Thế là lúc đi tôi phẩy tay cực ngầu: "Ông chủ, ghi nợ cho sư phụ tôi nhé!"

Tôi xách đồ nghề đi loanh quanh khu vực nhà nghỉ.

Sau khi đã nắm rõ địa hình khu này, tôi mới thong thả quay về.

Vừa bước vào cửa lớn, tôi đã nhận được ánh mắt chẳng mấy thiện cảm của bà chủ.

Tôi nhe răng cười với bà ta.

Giữa ban ngày ban mặt, bà làm gì được tôi nào?

Về đến phòng, tôi khóa trái cửa, nhanh chóng bày một cái pháp đàn đơn giản.

Trong một ngày có hai thời điểm âm khí cực thịnh: một là nửa đêm mười hai giờ, hai là giữa trưa mười hai giờ.

Bình thường thì nửa đêm là lúc chiêu hồn tốt nhất.

Ma quỷ thì tôi không sợ, nhưng lòng người khó lường!

Để tránh đêm dài lắm mộng, tôi chọn giải quyết việc này vào giữa trưa.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Tôi chỉnh lại quần áo, vái lạy pháp đàn một cái.

Sau đó tôi cầm bút chu sa lên, tập trung tinh thần, múa bút như rồng bay phượng múa trên giấy bùa.

Một lúc sau vẽ xong, tôi hài lòng thu bút về.

Tôi dùng hai ngón tay kẹp lá bùa vàng, miệng lẩm bẩm niệm chú.

"Quy khứ lai hề, quy khứ lai hề..." (Mau quay về, mau quay về...)

Theo tiếng niệm chú của tôi lớn dần, lá bùa vàng như có sự sống bay lên từ đầu ngón tay tôi rồi rơi xuống trước cửa nhà vệ sinh.

Lúc này, một bóng hình mờ ảo chầm chậm bước ra từ trong nhà vệ sinh.

Tư thế đi đứng của nó xiêu xiêu vẹo vẹo, trông cực kỳ kỳ quặc.

Nó dừng lại cách tôi một bước chân.

Tôi mở lời: "Cô muốn tôi giúp gì?"

Vừa dứt lời thì khuôn mặt nó dần hiện rõ trước mắt tôi.

Tôi không kìm được mà hít vào một hơi khí lạnh.

Đó là một cơ thể nát bấy được chắp vá lại từ vô số mảnh thịt vụn, trên cổ lắc lư một cái đầu người bị luộc nát nhừ...

Nó dùng đôi mắt đen ngòm nhìn tôi chằm chằm: "Giúp tôi báo thù!"

"Kẻ thù của cô là ai?"

"Ảnh đế Yến Triệu!"

4

Ông anh tốt bụng đó á?

Nhưng hôm qua tôi xem tướng mạo anh ta thấy ngoại trừ gần đây bị ma quỷ quấy nhiễu, trên người không hề mang tội nghiệt gì.

Hơn nữa mệnh cách anh ta cực tốt, tướng đại phú đại quý, trường thọ.

Số sướng hết phần thiên hạ!

Tôi xoa xoa cằm.

Thú vị rồi đây.

Nữ quỷ nói cô ta tên là Vương Hiểu Đường, là mối tình đầu của Yến Triệu.

Năm xưa hai người ra mắt với hình tượng cặp đôi (CP).

Vì tuổi trẻ, lại ở bên nhau thời gian dài nên lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Họ thành đôi thật.

Nhưng trong giới giải trí, chỉ cho phép ghép đôi (ship CP), chứ không cho phép yêu đương thật.

Vì thế ngoài mặt thì hai người bắt đầu xa cách, nhưng trong tối lại lén lút duy trì tình cảm.

Một mặt họ đều là người mới đang trên đà phát triển sự nghiệp nên rất bận; mặt khác lại sợ bị người ta phát hiện nên phần lớn thời gian hai người chỉ có thể giải tỏa nỗi tương tư qua điện thoại.

Lâu ngày, tình cảm nảy sinh vấn đề.

Đầu tiên là việc Yến Triệu nhận được vai nam thứ ba. Nhờ vai diễn được yêu thích nên một bước vụt sáng thành tiểu sinh lưu lượng mới nổi.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần