logo

Chương 5

Nhận nốt tiền của Yến Triệu, tôi tìm một khách sạn năm sao ở.

Thỉnh thoảng lại lôi sư phụ từ danh sách đen ra trêu chọc vài câu, cuộc sống phải nói là vô cùng nhàn nhã.

Thời gian cứ thế trôi qua nửa tháng.

Đột nhiên một hôm tôi nhận được điện thoại của Yến Triệu.

"Đại sư, cứu mạng!"

9

Khi tôi đến nơi, Yến Triệu đã được đưa vào bệnh viện.

Tôi lại quay xe chạy tới bệnh viện.

Vừa bước chân vào bệnh viện, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên thay đổi.

Trước mặt tôi xuất hiện một hành lang dài hun hút, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Tôi đút hai tay vào túi, chậm rãi bước về phía trước.

Con đường này dường như vô tận, cứ kéo dài mãi về phía trước.

Cứ thế, tôi đi được hơn mười phút.

Tôi xoa xoa bụng, cơm nước cũng tiêu hóa gần hết rồi.

Cũng đến lúc làm việc chính thôi.

Nên nhẹ nhàng một chút hay là đánh nhanh thắng nhanh đây nhỉ?

Còn chưa kịp nghĩ ra nên chọn cách nào.

Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân "cộp cộp cộp"...

Một mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi thịt thối xộc thẳng vào mũi, khiến tôi suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

Tôi phải xem xem thứ gì dám ra đây làm tôi buồn nôn!

Tôi quay ngoắt lại.

Phát hiện chẳng biết từ lúc nào sau lưng tôi xuất hiện một căn phòng.

Trên tấm biển treo trước cửa viết ba chữ "Phòng phẫu thuật".

Ánh đèn xanh vàng nhấp nháy liên tục, nhìn thôi đã thấy quỷ dị.

Một nữ y tá mặc đồng phục màu hồng từ bên trong bước ra.

Chính xác hơn là ả ta đang đi về phía tôi.

Bộ đồng phục y tá trên người ả dính đầy máu, tay còn lăm lăm một cái kéo khổng lồ.

Tôi không tự chủ được mà tưởng tượng ra cảnh cái kéo đó cắt đôi người tôi...

Bất giác tôi rùng mình một cái.

Tôi vắt chân lên cổ mà chạy.

"Cộp cộp cộp..."

Thứ đằng sau vẫn đuổi theo không buông.

Khoảng cách ngày một gần, mùi hôi thối nồng nặc gần như bao trùm lấy tôi.

Kết thúc được rồi!

Tôi nhếch mép cười, móc một vật từ trong túi ra rồi nhanh chóng xoay người lại.

"Bộp" một cái, tôi dán thẳng vào giữa trán nữ quỷ.

Nữ quỷ đang giơ cái kéo lớn dường như chuẩn bị cắt đầu tôi, cứ thế bị định thân tại chỗ.

Tôi làm mặt quỷ với nó, rồi búng tay một cái.

Cảnh vật xung quanh vỡ vụn từng mảnh.

Tôi đã trở lại bệnh viện người qua kẻ lại tấp nập.

"Chị xinh đẹp ơi, cái này là của chị ạ?" Một cậu bé đáng yêu, tay cầm chiếc móc khóa hình con thỏ nhỏ, cười hỏi tôi.

Tôi không đưa tay ra, nhìn chằm chằm vào mắt nó nói: "Nể tình nhóc khen chị xinh đẹp, chị không làm khó nhóc."

"Nhưng nếu nhóc dám tháo đầu xuống thì chị sẽ đá nó như đá quả bóng đấy. Đến lúc đó đừng hòng tìm lại được nhé!"

Sắc mặt cậu bé thay đổi, nhìn tôi với vẻ hơi sợ hãi rồi quay người chạy biến.

Nhìn bóng lưng nó, tôi mỉm cười.

Móc từ trong túi ra một nắm bùa dẫn lôi.

Bà cô đây hôm nay có thể chơi thỏa thích, không cần lo bị sư phụ mắng!

Lúc này "đám đông" đang đi lại xung quanh đồng loạt biến sắc.

Lao về phía tôi.

Tôi tiện tay vung lên, tiếng nổ "lách tách" vang lên hất văng một đống người.

Đám quỷ giả dạng người kia kêu khóc thảm thiết, sợ hãi chạy tán loạn khắp nơi.

"Đừng chạy chứ!"

Tôi còn chưa chơi đủ mà!

Tôi phấn khích đuổi theo bọn chúng.

Cuối cùng, mấy con quỷ già còn sót lại khóc lóc van xin tôi tha cho, tôi mới bịn rịn rời đi.

Bọn chúng thậm chí còn "tiễn" tôi đến tận cửa phòng bệnh của Yến Triệu.

Tôi đẩy cửa bước vào, Yến Triệu nhìn thấy tôi như thấy người thân.

"Đại sư, cứu tôi!"

Tôi trấn an anh ta vài câu rồi hỏi: "Chuyện là thế nào?"

Anh ta dường như vẫn còn sợ hãi tột độ, rùng mình một cái kể: "Chuyện bắt đầu từ một tuần trước."

"Đoàn phim chúng tôi mượn một căn biệt thự để quay phim."

"Biệt thự đó có ba tầng. Chủ nhà dặn không được lên tầng trên cùng, chúng tôi cũng luôn tuân thủ."

"Nhưng đột nhiên một hôm, nữ phụ số hai mất tích. Dù chúng tôi tìm khắp nơi đều không thấy, cũng không ai thấy cô ấy ra ngoài. Thế là mọi người bèn nghĩ lên tầng trên xem thử."

"Kết quả là chúng tôi tìm thấy cô ấy đang hôn mê trong một căn phòng ở tầng ba."

"Đến khi tỉnh lại, cô ấy không còn nhớ gì cả. Nhưng ngày hôm sau, cô ấy lại biến mất, cuối cùng lại được phát hiện ở một căn phòng trên tầng ba..."

Nói đến đây, anh ta như chịu sự kinh hãi tột độ, cơ thể run lên bần bật.

"Phát hiện tấm da người của cô ấy trong tủ quần áo!"

"Là một tấm da người trọn vẹn được lột từ đỉnh đầu xuống!"

"Chúng tôi đã báo cảnh sát. Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa hiện trường, mang tấm da đi."

"Nhưng sáng nay, tôi lại nhìn thấy tấm da người đó trong tủ quần áo nhà mình!"

"Nó như thể có sự sống, liều mạng chui vào người tôi, muốn bám vào người tôi..."

Anh ta đưa cho tôi xem lá bùa hộ thân tôi đưa trước đó giờ đã đen thui.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta nói: "Tấm da người đó đã theo anh ra ngoài rồi."

10

Tôi giật mạnh cửa nhà vệ sinh, một tấm da người đang dựng đứng trên bồn cầu.

Tôi thuận tay vớ lấy chai sữa tắm cạnh cửa ném tới, tấm da người "vút" một cái trốn thoát theo đường bồn cầu.

"Hu hu..."

Tôi thầm mắng mình sơ suất!

Nhanh chóng quay người lại, tôi thấy tấm da người đang quấn lấy Yến Triệu, sắp sửa bọc kín anh ta rồi.

Nếu để anh ta bị nhập ngay trước mắt tôi thì sau này tôi còn mặt mũi nào mà lăn lộn giang hồ nữa!

Tôi lao nhanh tới túm lấy mớ tóc khô khốc rồi giật mạnh.

Vậy mà tấm da người này dễ dàng bị giật ra.

Còn chưa kịp ngạc nhiên, nó như con chạch "vút" một cái, bám chặt vào người tôi.

Cố gắng bao bọc lấy tôi.

Không ra oai lại tưởng bà cô đây là mèo bệnh hả!

Một tay tôi túm lấy tấm da, tay kia móc từ trong túi ra một con hạc giấy to bằng bàn tay.

Khẽ vung một cái, hạc giấy như có sự sống, lão tới mổ tới tấp vào tấm da người.

Mỏ hạc giấy như được gắn dùi, mổ vài cái đã làm tấm da thủng một lỗ.

Tấm da người phát ra tiếng kêu thét chói tai.

Nó nhanh chóng trượt khỏi người tôi, quấn chặt lấy con hạc giấy.

Mắt thấy hạc giấy ngừng cử động.

Đầu ngón tay tôi lập tức xuất hiện một lá bùa vàng rực, không gió mà lá bùa tự đứng thẳng.

"Bộp" một tiếng, tôi dán chuẩn xác lên tấm da người.

"Dương minh chi tinh, thần uy tàng tâm, thu nhiếp âm mị, độn ẩn nhân hình, linh phù nhất đạo, sùng ma vô tích, cảm hữu vi nghịch, thiên binh thượng hành, sắc!" (Thần chú trừ tà)

Một luồng bạch quang lóe lên, tấm da người hóa thành làn khói xanh lấm tấm, biến mất không dấu vết.

Vẻ mặt Yến Triệu đầy phấn khích, kích động nói: "Đại sư, tấm da người đó chết rồi sao?"

"Có phải tôi an toàn rồi không!"

Tôi dội cho anh ta một gáo nước lạnh: "Đừng vội mừng sớm! Không chỉ có một tấm da đâu, có khi tấm kia vẫn đang đợi ở nhà anh để làm áo da cho anh đấy!"

Yến Triệu: "..."

Lại đến nhà Yến Triệu lần nữa, tôi đi kiểm tra từng phòng một.

Yến Triệu sợ ở một mình bị áo da người nhắm trúng, cứ lẽo đẽo theo sau tôi từng bước.

Tối đến anh ta còn đòi ngủ chung giường với tôi, bị tôi nghiêm khắc từ chối.

Nhân lúc Yến Triệu đi vệ sinh, tôi lén chui xuống gầm giường của anh ta.

Nửa đêm, khi chuông điểm mười hai tiếng, tôi nín thở chờ đợi.

Nhưng thời gian trôi qua từng phút từng giây, trên giường chỉ truyền đến tiếng thở đều đều của Yến Triệu.

Ngay lúc tôi tưởng đêm nay không có chuyện gì xảy ra.

Từ trên giường thõng xuống hai bàn chân trắng bệch.

Yến Triệu nhón chân, nhẹ nhàng đi tới bên tủ quần áo.

Tôi lén ló đầu ra liền thấy anh ta mở tủ, lấy ra một tấm da người rồi nhanh chóng khoác lên người.

Sau đó anh ta đi ra ngoài.

Tôi lấy ra một con hạc giấy nhỏ, thì thầm: "Đi xem hắn làm cái gì!"

Hạc giấy nhỏ lách qua khe cửa bay ra ngoài.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần