Những người có mặt đều đang lén nuốt nước bọt. Mỗi người chỉ được chia một miếng thịt cừu nhỏ, có người còn nhai nát cả xương cừu rồi nuốt xuống.
Trước giờ tôi không có cảm giác tồn tại, nên trong tiệc mừng thọ không ai chú ý đến tôi. Kể cả thầy Tống - người đã kéo mẹ tôi vào ruộng ngô.
Cũng là kẻ đầu sỏ của mọi chuyện. Nhìn bộ dạng tham lam liếm đáy bát của gã ta, trong lòng tôi dâng lên một cơn tức giận.
Tất cả là tại gã ta! Nếu không phải gã ta, mẹ tôi đã không mất tích!
Sau tiệc mừng thọ, tôi giấu một cây kéo, đi theo thầy Tống về nhà gã ta.
Khi gã ta lấy chìa khóa ra, đang định mở cửa thì đột nhiên quay đầu lại. Tôi vội trốn sau gốc cây.
Thầy Tống cau mày: "Lạ thật, sao mình cứ nghe thấy tiếng túi ni lông."
Gã ta lắc đầu, lại tự lẩm bẩm: "Lần sau không thể uống nhiều như vậy nữa."
Sau đó gã ta mở cửa, đi vào trong. Tôi tìm mấy hòn đá kê chân rồi cũng trèo vào.
Nhân lúc thầy Tống đang rửa mặt ngoài sân, tôi lẻn vào phòng gã ta ta.
Tôi trốn dưới gầm giường, nắm chặt cây kéo. Tôi hít một hơi thật sâu, không ngừng tự trấn an mình.
Nhưng thầy Tống mãi vẫn chưa vào. Chuyện gì vậy?
Tôi lại bò ra khỏi gầm giường. Ngay lúc tôi áp tai vào cửa, tiếng hét thảm thiết của thầy Tống đã vọng tới.
Tôi hé cửa ra một khe nhỏ. Bụng thầy Tống sưng lên như một quả bóng lớn, gã ta đang ôm bụng lăn lộn trên đất.
"A a a, đau quá! Đau quá!"
Bụng gã ta ngày càng lớn, sau đó như một quả bóng bị thổi vỡ, nứt ra những vết máu. Một luồng khí đen xé toạc bụng gã ta chui ra.
Gã ta hét lên mấy tiếng thảm thiết rồi không động đậy nữa.
Tôi bị cảnh tượng kinh hoàng trước mắt dọa đến không thể cử động. Một lát sau, trong lòng tôi lại dâng lên niềm vui sướng vô hạn.
Tôi đợi luồng khí đen đó biến mất, đẩy cửa ra, lại rạch thêm mấy nhát kéo vào mặt gã ta.
Đáng đời lắm! Đúng là ông trời có mắt!
Tôi nhổ mấy bãi nước bọt vào mặt gã ta, sau đó chạy về nhà.
5
Sáng sớm hôm sau, cửa nhà chúng tôi bị gõ vang. Bố tôi mở cửa, là bác Tư vừa từ nơi khác trở về.
Bác Tư vừa bước vào đã tát bố tôi một cái.
"Bác Tư, sao anh vừa về đã đánh em!" Bố tôi tỏ ra tủi thân.
Bác Tư xụ mặt nói: "Hôm qua em lại làm món thai dương phải không?"
Bố tôi mím môi mấy lần, mới ấp úng "ừ" một tiếng.
Mặt bác Tư càng đen hơn, giơ tay lên lại tát bố tôi một cái nữa: "Chẳng phải anh đã bảo em đừng làm cái việc thất đức đó nữa sao?"
"Trưởng làng cho nhiều quá, em không từ chối được."
Bác Tư thở dài nói: "Tống Tuấn chết rồi."
Bố tôi không quan tâm: "Chết thì chết thôi chứ sao."
"Món thai dương hôm qua em làm có vấn đề. Thứ các người ăn không phải là thai dương, mà là sát khí của sát quỷ." Bác Tư đi từ Nam ra Bắc nhiều năm, biết rất nhiều chuyện.
Mặt bố tôi trắng bệch, kể lại toàn bộ sự việc.
Sắc mặt bác Tư càng thêm âm trầm: "Đáng lẽ Mai Anh đã bị em đánh chết vào đêm hôm đó. Cô ta chết trong uất hận nên đã hóa thành sát quỷ, lại dùng sát khí giả làm thai nhi, dụ em làm thai dương. Người ăn phải sát khí, trong vòng bảy ngày, chắc chắn sẽ chết."
Tim tôi đập thình thịch.
Bố tôi hoảng hốt: "Anh phải cứu em đấy. Chúng ta là anh em ruột thịt mà."
Bác Tư vẫn nhìn bố tôi với vẻ mặt vô cảm: "Mẹ đã chiều hư em quá rồi, việc thất đức nào em cũng dám làm. Nếu hôm nay chuyện này chỉ liên quan đến em, anh tuyệt đối sẽ không ra tay. Em thật không phải là người, Mai Anh muốn giết em cũng là đáng."
Bố tôi lập tức quỳ xuống, ôm chân bác Tư bắt đầu khóc: "Bác Tư, anh cứu em với. Anh mau nghĩ cách đi."
Bác Tư thở dài: "Bây giờ chỉ còn một cách duy nhất, đó là khiến con sát quỷ đó hồn bay phách tán."
Lòng tôi chùng xuống. Hồn bay phách tán? Lúc còn sống mẹ tôi đã đủ khổ rồi, bà chết rồi không nên phải chịu những điều này.
Bác Tư bảo bố tôi đi mượn một con chó mực trong làng, nói rằng lát nữa bày trận sẽ cần dùng. Bố tôi vội vàng bò dậy chạy ra ngoài.
Bác Tư rất thích hương, tôi vào phòng bố tìm mấy nén hương đắt nhất, đốt lên đặt vào lư hương. Khói trắng lượn lờ bay lên. Tôi lại vào bếp pha một tách trà mới mang ra cho bác Tư.
Bác Tư ngạc nhiên nhìn tôi một cái: "Hôm nay Thanh Thanh ở nhà à."
Tôi gật đầu, sau đó vội nói: "Bác Tư, bác có thể đừng làm hại mẹ cháu được không?"
Bác Tư tính tình cương trực, là người tốt, trước đây khi bố tôi đánh mẹ, chú luôn ra tay ngăn cản. Nếu tôi nói chuyện tử tế với chú, có lẽ chú sẽ tha cho mẹ tôi.
"Vừa rồi cháu đều nghe thấy rồi à?"
Tôi "vâng" một tiếng.
Bác Tư thở dài: "Nhưng mẹ cháu đã giết người."
"Là Tống Tuấn đáng chết! Bác không biết gã ta đã làm gì với mẹ cháu đâu! Gã ta đã cưỡng hiếp mẹ cháu! Gã ta đáng chết!"
Bác Tư cau mày: "Thanh Thanh, sao bây giờ tam quan của cháu lại lệch lạc như vậy? Luật pháp nào quy định cưỡng hiếp là phải bị tử hình? Trước giờ bác luôn tin rằng người phạm lỗi là phải bị trừng phạt, nhưng cũng phải có chừng mực, phải tương xứng với tội lỗi của họ. Nếu mẹ cháu còn sống, mẹ cháu đi đánh Tống Tuấn một trận, bác tuyệt đối sẽ không nói gì. Nhưng vì chuyện này mà giết người, thì quá đáng quá. Ví dụ như một người ăn trộm, họ đã phạm lỗi, nhưng chúng ta có giết họ ngay lập tức không? Chỉ vì một chút ân oán nhỏ nhặt mà cứ phải giết giết giết, thế giới này chẳng phải sẽ loạn hết cả lên sao?"
"Đó là lý lẽ cùn của bác!" Tôi phản bác.
6
Bác Tư thở dài nói tiếp: "Hơn nữa, mẹ cháu muốn hại cả làng. Hôm qua ăn phải sát khí không ít người, trong đó còn có cả trẻ con bảy, tám tuổi. Cháu nói xem, một đứa trẻ nhỏ như vậy có tội tình gì. Nếu không đánh cho mẹ cháu hồn bay phách tán, sẽ có thêm nhiều người vô tội bị hại. Chúng ta không thể vì hoàn cảnh của cô ta đáng thương mà không phân biệt phải trái. Quá khứ bi thảm không phải là kim bài miễn tử."
Tôi nắm chặt tay, không thèm để ý đến bắc Tư nữa. Họ đều đáng chết như nhau. Bất kể già trẻ.
Tôi nhớ lại đêm tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà. Hôm đó trời rất lạnh, tôi chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Tôi lạnh đến không chịu nổi, liền nhặt một ít cỏ khô đắp lên người để giữ ấm.
Mấy đứa trẻ vừa đi học về vây quanh tôi, dùng ná cao su bắn tôi, mắng tôi là ăn mày, là đồ mù. Đứa cầm đầu còn chưa thấy đã, múc một thùng nước giếng lạnh buốt dội lên người tôi. Cái lạnh thấu xương đó, tôi bây giờ vẫn còn nhớ.
Bố tôi rất nhanh đã quay về, ông ta ôm một con chó mực trong lòng. Bác Tư dùng chu sa vẽ một lá bùa dán lên đầu con chó mực. Lại lấy ra mấy cây đinh gỗ đào, bảo tôi viết tên tôi và bố tôi lên đó.