Bác Tư nói chuyện này do nhà chúng tôi gây ra, nên cần tôi và bố tôi mỗi người mười năm dương thọ để tiêu trừ sát khí của mẹ.
Bố tôi trừng mắt: "Mười năm?"
Ông ta đá tôi một cước đến trước mặt bác Tư: "Dùng hết của con bé được không? Em còn chưa sống đủ."
"Em đang nói tiếng người đấy à?" Bác Tư bực bội nói.
Bố tôi im bặt.
Bác Tư đâm hết những cây đinh gỗ đào vào người con chó mực. Con chó mực kêu lên thảm thiết, nhưng vì lá bùa trên đầu nên không thể cử động.
"Tối nay giờ Tý, em chôn con chó này dưới gốc cây hòe già ở đầu làng, trận pháp coi như thành công."
Con chó máu me đầm đìa, tôi không dám chạm vào trực tiếp, tìm một cái chăn cũ bọc lại rồi bế nó lên.
Bác Tư lại dặn dò bố tôi một lần nữa: "Tối nay mười hai giờ nhất định phải chôn nó dưới gốc cây hòe. Nhớ kỹ, dù xảy ra chuyện gì, gặp phải chuyện kỳ quái gì, cũng phải chôn con chó này. Muộn là không kịp đâu."
Nói xong bác Tư lại nhìn tôi: " Mai Anh đã chết rồi, cô ta đã hóa thành sát quỷ, oán khí quấn thân, không còn là người nữa. Ma quỷ thì đến người thân cũng không nhận ra, đừng mong cô ta sẽ vì chút tình máu mủ mà tha cho cháu."
Bác Tư nói xong liền rời đi.
Đêm đến, bố tôi dẫn tôi đến gốc cây hòe già ở đầu làng. Hai chúng tôi vừa đào xong một cái hố thì thấy một hòa thượng mập mạp đi về phía chúng tôi. Mặt mày ông ấy tươi cười, từ xa đã chắp tay chào chúng tôi.
"Gần đây thí chủ có gặp phải chuyện gì không?"
Bố tôi cảnh giác nhìn chằm chằm vào vị hòa thượng. Đêm hôm khuya khoắt, đột nhiên xuất hiện một vị hòa thượng cũng quá kỳ lạ. Bố tôi xua tay bảo vị hòa thượng mau đi.
"A di đà Phật, nếu đêm nay bần tăng đi rồi, hai vị thí chủ sẽ phải bỏ mạng tại đây." Ông ấy nghển cổ nhìn con chó mực trong tay tôi một cái rồi nói: "Đây là khuyển yếm thuật. Dán bùa dẫn sát lên đầu chó mực mẹ, rồi đâm những cây đinh gỗ đào có viết tên kẻ thù vào người nó, cuối cùng chôn dưới gốc cây hòe, nói dối là khuyển sát trấn tai, trừ tà tránh ác, thực chất là để hại người."
7
Tay đang cầm xẻng của bố tôi siết chặt lại.
Hòa thượng nói tiếp: "Thí chủ, lời nguyền này rất độc địa. Ngài hãy nghĩ kỹ xem gần đây có đắc tội với ai không?"
Bố tôi không trả lời câu hỏi đó, nhìn hòa thượng hỏi ngược lại: "Gần làng chúng ta không có chùa chiền. Ngài từ đâu đến?"
"Tôi là người của chùa Kê Minh, hiện đang đi du hành. Hôm qua tôi đã đến làng của các ngài, thấy làng của các ngài bị một lớp sương đen bao phủ. Tôi biết làng của các ngài chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn. Nhưng bần tăng không thích tham gia vào nhân quả của người khác, nên đã không vào làng, nghỉ lại một đêm ở miếu Thành Hoàng ngoài làng. Hôm nay khi tôi định rời đi, lại gặp phải một đàn rắn cản đường, tôi không còn cách nào khác, lại quay trở lại làng của các ngài, rồi gặp được các thí chủ. Lúc này bần tăng mới chợt nhận ra, tôi đã sớm ở trong nhân quả của các ngài rồi. A di đà Phật."
Bố tôi trầm ngâm một lúc, lẩm bẩm: "Anh trai tôi không thể nào hại tôi được. Hai chúng tôi đều cùng một mẹ sinh ra."
Hòa thượng lại nói: "Thí chủ, trên đời này không có gì là không thể. Thiên hạ hối hả vì lợi mà đến, thiên hạ ồn ào vì lợi mà đi. Người đời đều bị tiền quyền danh lợi trói buộc."
Tôi nhìn cây hòe trước mặt, trong lòng cũng có thêm vài phần nghi ngờ. Tôi kéo tay áo bố tôi nói: "Người già trong làng thường gọi cây hòe là cây ma, trừ tà không phải nên dùng gỗ đào sao. Bố, bố còn nhớ không? Trước khi bà nội mất đã để lại hết nhà cũ cho bố, không để lại cho bác Tư một phần nào, bác Tư vì chuyện này mà một năm không nói chuyện với bố. Sau này vẫn là bố chủ động đến nhà bác Tư để làm hoà..."
Sắc mặt bố tôi trở nên khó coi. Bà nội tôi sinh ba gái, hai trai, bố tôi là con út, bà nội cũng thương ông ta nhất.
Lúc sống bà nội vẫn luôn ở nhà bác Tư, do bác Tư chăm sóc.
Bác Tư là một người con hiếu thảo, bà nội tôi bị liệt nửa năm nhưng trên người không có một vết loét nào. Nhưng trước khi mất bà lại lén để lại toàn bộ tài sản cho bố tôi.
Bố tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhà của mẹ, mẹ muốn cho ai thì cho. Bác mày dựa vào đâu mà ghen tị với tao. Tao nể tình anh em mới đến nhà bác mày cầu hòa. Không ngờ bác mày lại nhỏ nhen như vậy, còn muốn hại tao! Mẹ kiếp!"
Bố tôi nhìn hòa thượng vội vàng cầu cứu: "Đại sư, ngài phải cứu tôi. Cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ. Đại sư cứu mạng!"
Bố tôi cũng kể cho hòa thượng nghe chuyện thai dương.
Hòa thượng gật đầu nói: "Thí chủ, cơm phải ăn từng miếng, chuyện cũng phải giải quyết từng việc một. Chúng ta hãy giải quyết chuyện cái cọc yếm chó này trước đã."
"Vâng vâng, đại sư nói phải." Bố tôi cười một cách nịnh bợ.
"Con chó đó xử lý thế nào?"
Hòa thượng nói: "Các ngài theo tôi đến miếu Thành Hoàng, đốt nó trong miếu."
Bố tôi gật đầu đi theo hòa thượng. Hòa thượng đi trước, tôi và bố tôi đi sau.
Một cơn gió thổi qua, hòa thượng đi nhanh hơn. Bố tôi vội vàng theo kịp. Bố tôi thở hổn hển, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hòa thượng này trông khá mập, sao đi lại cứ như bay. Đi nhanh quá."
Một lúc sau ông ta không nói nữa. Ông ta nắm chặt cánh tay tôi, móng tay gần như lún vào thịt tôi. Ông ta run rẩy chỉ vào hòa thượng, nói với tôi: "Mày xem có phải ông ta không có bóng không?"
8
Lại một cơn gió thổi qua, toàn thân vị hòa thượng mập phát ra tiếng sột soạt. Răng bố tôi va vào nhau lập cập, chân cũng không ngừng run rẩy.
Hòa thượng quay đầu lại hỏi bố tôi: "Thí chủ, sao các ngài không đi nữa, không đi nữa là không kịp đâu."
Bố tôi nuốt nước bọt, ôm bụng bắt đầu kêu la: "Đại sư, tôi đau bụng quá, tôi muốn đi vệ sinh trước."
Hòa thượng cười khà khà hai tiếng: "Đau bụng? Chắc là ăn phải thứ gì không tốt rồi. Tôi thấy thí chủ một bụng toàn ý đồ xấu, đau cũng là bình thường, để tôi giúp thí chủ xả ra nhé."
Mặt vị hòa thượng nhanh chóng thối rữa, giọng nói trở nên ai oán the thé, giống như giọng của phụ nữ.
Bố tôi giật lấy con chó mực từ tay tôi, quay đầu bỏ chạy. Tôi cũng vội chạy theo. Bố tôi vừa chạy vừa mắng tôi: "Mày chạy theo làm gì! Mày đi giữ con yêu quái đó lại!"
"Bố, con cũng sợ mà."
Hai chúng tôi không biết đã chạy bao lâu, lại quay về điểm xuất phát. May mà vị hòa thượng không đuổi theo. Quạ trên cây kêu "quạc quạc". Cách đó không xa, những ngọn lửa ma trơi lơ lửng. Mồ hôi trên mặt bố tôi rơi như mưa.
Xong rồi, chúng tôi gặp phải quỷ đả tường rồi.