logo
Thai Cừu Non / Chương 5

Chương 5

Ngay lúc chúng tôi không biết phải làm sao, một luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ chiếu về phía chúng tôi.

Là bác Tư.

Bác Tư cầm đèn pin đi về phía chúng tôi.

Bố tôi lùi lại vài bước, cảnh giác nhìn bác Tư. Bác ấy nhìn bố tôi một cái rồi nói: "Vừa rồi anh không tìm thấy hai người dưới gốc cây hòe, biết là có chuyện rồi. Hai người có gặp phải chuyện gì kỳ quái không?"

Bố tôi nhìn bác Tư từ trên xuống dưới, sau khi thấy bóng của bác ấy trên mặt đất thì thở phào nhẹ nhõm. Bố tôi kể cho bác Tư nghe chuyện vị hòa thượng mập lúc nãy.

Bác Tư gật đầu: "Anh biết ngay con sát quỷ đó sẽ không ngồi yên chờ chết, sẽ nghĩ ra cách để lừa gạt hai người. Em nói nó biến thành một vị hòa thượng mập à?"

"Vâng vâng, một vị hòa thượng như người giấy, đáng sợ lắm."

"Vậy xem ra cây hòe bình thường đã không thể trấn áp được nó nữa rồi. Phải dùng cây đào." Bác Tư hỏi tôi: "Bây giờ mấy giờ rồi?"

Tôi nói: "Đã 11 giờ 55 phút rồi."

Bác Tư vẻ mặt nghiêm túc: "Ừm, không còn nhiều thời gian. Chúng ta đến cây đào phía trước đi."

Bố tôi vội nói được. Chúng tôi ba người đến cây đào phía trước. Bố tôi đá tôi một cước, bảo tôi mau đào hố.

Tôi đào xong hố. Bố tôi canh giờ đặt con chó mực vào, rồi lấp đất lại.

Ánh mắt bác Tư trở nên nồng nhiệt, bác ấy dùng chân dẫm chặt đất, tự lẩm bẩm: "Xong rồi, chuyện này xong rồi."

"Anh, trận pháp này thành công rồi sao?" Bố tôi hỏi bác Tư.

"Con sát quỷ đó sẽ không đến hại chúng ta nữa chứ?"

Bác Tư cười. Không biết có phải là ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm thấy nụ cười này của bác ấy rất cứng nhắc, có cảm giác như cười mà không cười.

Bác Tư vừa cởi áo khoác ngoài, vừa nói: "Tất nhiên là thành công rồi. Cái chết của ông đã thành công."

Bác ấy nói xong, hai tay bắt chéo, nắm lấy da hai bên vai kéo xuống. Giống như cởi áo len, bác ấy cởi toàn bộ lớp da của mình ra. Lộ ra một khuôn mặt thối rữa mà tôi vô cùng quen thuộc.

Là mẹ tôi.

Bà cười nói: "Để cho mình có bóng, tôi đã đặc biệt đến làng mượn một tấm da người, lại vẽ lên khuôn mặt của Hoàng Tứ. Cuối cùng cũng lừa được hai người."

Sắc mặt bố tôi đại biến, quay người lại muốn chạy, tôi liền ôm chặt lấy chân ông ta. Mẹ tôi nhân cơ hội bóp cổ bố tôi. Những con giòi trên mặt bà men theo cánh tay mẹ tôi bò lên mặt bố tôi, chui thẳng vào mắt và miệng bố tôi.

Lời cầu xin của bố tôi còn chưa kịp nói ra, đã bị mẹ tôi vặn gãy cổ.

Bà cúi đầu, dùng khuôn mặt thối rữa đến cùng cực nở một nụ cười với tôi.

"Ở đây còn có một con chuột nhắt nữa à."

Bà như mất trí, đã không nhận ra tôi nữa, đưa tay về phía tôi.

Tôi nhớ lại lời của mẹ, vội cắn ngón áp út, nhỏ hai giọt máu lên tượng Phật ngọc nhỏ. Tượng Phật ngọc nhỏ phát ra ánh sáng đỏ mờ. Mẹ tôi thu tay lại, bà nhìn tôi một cái, rồi biến mất trong bóng tối.

9

Tôi trở về nhà.

Khi mặt trời đã lên cao, bác Tư kéo hai chiếc quan tài mỏng đến nhà tôi. Bác ấy nhìn thấy tôi, rõ ràng là có chút kinh ngạc: "Sao cháu lại ở đây? Lẽ ra không phải mới đúng chứ?"

Tôi cau mày, cảnh giác nhìn bác ấy: "Bác Tư kéo quan tài đến nhà cháu làm gì? Lẽ nào bác đã tính trước là cháu và bố cháu sẽ chết. Đến để nhặt xác cho chúng cháu à?"

Bác Tư lấy ra một chiếc mai rùa từ trong túi: "Sáng nay bác đã bói cho cháu và bố cháu mỗi người một quẻ. Quẻ đều cho thấy là quẻ tử. Vì vậy bác mới kéo hai chiếc quan tài đến. À phải rồi, cháu không sao, còn bố cháu thế nào?"

"Bố cháu chết rồi."

Bác Tư thở dài nói: "Ai, đây đều là số phận. Tối qua đã xảy ra chuyện gì, cháu mau nói cho bác biết."

Tôi cúi đầu nói: "Hôm qua sau khi bố cháu chôn con chó xong, liền bắt đầu kêu đau bụng, sau đó bắt đầu nôn ra máu. Cháu rất sợ, nên đã chạy về nhà."

Bác Tư nắm lấy vai tôi, ép tôi phải đối diện với bác ấy: "Thanh Thanh, cháu phải nói thật cho bác biết, bây giờ mạng sống của cả làng đều nằm trong tay cháu. Nếu cháu còn không nói thật, bác sẽ phải gọi trưởng làng đến. Cháu có biết trưởng làng sẽ xử lý những đứa trẻ không nghe lời như thế nào không? Ông ta sẽ đổ dầu nóng vào miệng cháu, sau đó dùng kim khâu miệng cháu lại..."

Tôi sợ đến mức chân run lẩy bẩy, vừa khóc vừa cầu xin: "Đừng khâu miệng cháu. Cháu nói hết, cháu nói hết. Hôm qua cháu sợ quá, cháu không muốn chết. Cháu không muốn dương thọ của mình bị giảm. Hơn nữa cháu cũng rất hận bố cháu. Cháu hận ông ta đã đánh chết mẹ. Vì vậy cháu đã nhân lúc ông ta không để ý, lén đổi hết tên trên những cây đinh gỗ đào thành tên ông ta."

Tôi vừa khóc, vừa lén quan sát sắc mặt bác Tư, thấy bác ấy tin rồi tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Bác Tư đỡ tôi dậy: "Chuyện này đúng là bố cháu không đúng. Cháu làm ra những chuyện này bác cũng có thể hiểu. Bây giờ mọi chuyện đã qua rồi. Sát quỷ cũng đã giải quyết xong, bố cháu cũng đã bị trừng phạt."

Bác Tư nói xong liền đến gốc cây đào nhặt xác cho bố tôi, rồi quay trở lại nhà tôi. Bác ấy nói với tôi: "Bây giờ bố mẹ cháu đều không còn, cháu lại còn nhỏ như vậy, theo lý thì nên do bác, người bác Tư này chăm sóc cho cháu."

Bác Tư dọn vào nhà tôi.

Tối đó, bác ấy nấu một bàn đầy thức ăn, hỏi tôi sau này có dự định gì. Tôi lắc đầu nói: "Cháu không biết."

Bác Tư xoa đầu tôi nói: "Vậy thì tiếp tục đi học đi. Năm đó rõ ràng bác đã thi đỗ cấp ba, nhưng bà nội cháu lại nói nhà nhiều gánh nặng, bảo bác đừng học nữa, đi làm công nhân nuôi em trai ăn học, nói em trai còn nhỏ không đi học không được."

Bác Tư cười khổ một tiếng. Sau đó chú ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn.

Sau ba tuần rượu, cửa nhà tôi bị gõ. Bác Tư đứng dậy, loạng choạng đi mở cửa. Ngoài cửa là mẹ tôi. Bác Tư sợ hãi lùi lại liên tục, tỉnh rượu hơn nửa.

"Sao có thể! Sao cô vẫn chưa hồn bay phách tán!"

Bác ấy lớn tiếng gọi tôi: "Thanh Thanh, mau đi lấy thanh kiếm đồng của bác ra đây!"

10

Tôi đứng yên không nhúc nhích.

Bác ấy nhìn tôi một cái, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

"Thanh Thanh, con sát quỷ này không phải là mẹ cháu nữa, bất kể nó nói gì với cháu, cháu đều đừng tin nó. Nó đều là đang lừa cháu! Cháu coi nó là mẹ, nó chưa chắc đã coi cháu là con gái đâu!"

Tôi sờ vào tượng Phật ngọc mà mẹ tặng, hét lớn bảo chú im miệng: "Bác Tư, cái cọc yếm chó hôm qua bác làm, là định hại chết cả cháu và bố cháu đúng không?"

Tối qua sau khi tôi nhỏ máu lên tượng Phật ngọc, mẹ tôi lập tức tỉnh táo lại.

Bà nói với tôi, cái cọc yếm chó này quả thực có thể khiến bà hồn bay phách tán, nhưng cần mạng của cả tôi và bố tôi.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần