Lúc Cố Khanh Khanh cùng hắn ta trải qua tam môi lục sính, động phòng hoa chúc. Ta đang ở tiền tuyến cửu tử nhất sinh. Dựa vào đâu mà tính ta hủy lời thề? Ban đầu ta đồng ý xông pha chốn thây chất má-u chảy là muốn giành lấy một phần khí thế trước mặt Bùi Thanh Yến. Nhưng ngay từ khi ta nhận được tin hôn sự của bọn họ ta đã hiểu, Bùi Thanh Yến không phải lương nhân. Mà ta, ta phải làm chỗ dựa cho chính mình. Má-u đã đổ trên chiến trường, những vết thương chưa lành trên người ta, không phải để làm áo cưới cho kẻ khác. Càng không phải để mình cởi bỏ chiến bào, rửa tay nấu canh cho kẻ khác. Cố Khanh Khanh thút thít một tiếng, vùi đầu vào lòng Bùi Thanh Yến: "Đều tại thiếp, nếu như ngày đó thiếp nhất quyết không đồng ý lời thỉnh cầu của cô phụ cô mẫu, phu quân chàng và tỷ tỷ sẽ không đến bước đường này.” "Hai người đừng cãi nhau nữa, đều là lỗi của một mình thiếp. Cứ để tỷ tỷ làm thê thiếp làm thiếp, thiếp và tỷ tỷ khác nhau. Chỉ cần có thể ở bên phu quân, thiếp làm gì cũng được." Ta vén vạt áo ngoài, tùy ý ngồi xuống ghế. "Được thôi." 3 Cố Khanh Khanh nghe vậy, lưng nàng ta cứng đờ. Tiếng nức nở càng thê thảm hơn. Bùi Thanh Yến bận rộn an ủi, dỗ dành bằng những lời nhẹ nhàng. Nàng ta là người đưa ra ý kiến, ta thật sự đồng ý, nàng ta lại không vui. Ta thúc giục: "Muội muội làm thiếp, cũng không thể dùng tên của ta được chứ? Bùi gia hãy hưu nàng ta trước, sau đó sai người đến cửa cầu hôn lại. Tam môi lục sính, lễ nghi phải chu toàn, không thiếu một thứ gì. Nếu làm được, ta có thể xem xét gả cho ngươi." Nếu muốn làm được tất cả những điều trên, Bùi gia phải giải thích với thiên hạ vì sao lại có chuyện gả thay. Mà Bùi Thanh Yến vì sao lại làm ngơ, cứ thế sai lại càng sai. Thanh danh của hai nhà sẽ trở thành chuyện trà dư tửu hậu của bách tính. Cố Khanh Khanh nghe vậy, tiếng khóc dần yếu đi. Trán Bùi Thanh Yến gân xanh nổi lên, giọng nói hắn ta kìm nén sự tức giận: "Khương Trĩ Ngư, ngươi đừng quá đáng quá. Ngươi bây giờ tất nhiên đắc ý, nhưng ngươi đừng quên, chuyện thân phận nữ nhi của ngươi cuối cùng cũng không giấu được đâu. Ta có thể tố cáo đến Ngự tiền, lúc đó bệ hạ trị tội ngươi khi quân, liên lụy bá phụ bá mẫu. Ngươi còn có mặt mũi nào làm nữ nhicủa bọn họ!” Cha mẹ ta cũng đồng loạt đứng về phía Bùi Thanh Yến: “Bây giờ con chịu nhún nhường vẫn còn kịp." Ngay cả khóe miệng Cố Khanh Khanh cũng dường như nở nụ cười chiến thắng. Ta hoàn hồn nhìn bọn họ Nụ cười luôn treo trên mặt ta cuối cùng cũng thu lại. Giống như ta bị bọn họ nắm được chỗ yếu: "Cha, mẹ, các người thật sự muốn vì cái tên phế vật Khương Nam Vọng đó, vứt bỏ cơ đồ tốt đẹp mà ta đã tạo ra sao?" "Ta tuy là thân nữ nhi, nhưng Thiếu Phong Tướng quân dù sao cũng là võ chức. Huynh trưởng tay không nâng nổi, vai không gánh được. Thay ta thì được bao lâu?" "Đến lúc bảo vệ biên cương, chỉ cần một chút sơ sẩy, hoặc là mã cách bọc thây, hoặc là rơi vào tay địch. Các người thật sự nỡ sao?" Cha mẹ ta nghe vậy, trên mặt thoáng qua sự do dự, nhưng rất nhanh bị Cố Khanh Khanh lôi kéo đi lệch hướng. "Cô phụ cô mẫu, những năm qua biểu ca không làm nên trò trống gì nhất định là vì không có quan tước, không thu lại được tính ham chơi." "Nếu biểu tỷ trao quan chức cho biểu ca, nhất định huynh ất sẽ nghiêm khắc ttự kiềm chế bản thân.” "Biểu tỷ thân là nữ nhi học võ còn đạt được thành tựu này, biểu ca làm sao có thể kém được?" Đối với lời này, ta cười lạnh trong lòng. Cha mẹ ta quá kỳ vọng vào nhi tử bảo bối bọn họ sinh ra rồi. Bọn họ nghe gió thành bão. Chẳng trách cha nhiều năm không có thành tựu gì trên quan trường, không tiến được một bước. Chỉ là trên mặt vẫn phải giả vờ bối rối và cứng miệng: "Cho dù sự việc bại lộ, chúng ta cũng là con châu chấu trên một sợi dây." "Tội khi quân, tru di cửu tộc. Các ngươi có dám đánh cược không?" Ánh mắt ta thản nhiên quét qua bọn họ đúng lúc bọn họ đang do dự không quyết, từ xa truyền đến một giọng nói say khướt. Không đúng lúc chen vào cuộc đối thoại của bọn ta. "Cha đừng sợ! Nếu tiểu muội chịu giao ra quan vị ra thì dễ nói. Nếu không chịu, chúng ta hoàn toàn có thể cắt đứt quan hệ với nàng ta, viết văn thư, cắt đứt với nàng ta. Sau đó đi tố cáo thân phận nữ nhi của nàng ta. Tội khi quân do chính nàng ta phạm phải, có liên quan gì đến chúng ta?" Người đến chính là huynh trưởng vô tích sự của ta. Mà cha mẹ ta nghe theo lời khuyên của hắn ta, lại như bừng tỉnh. Chẳng bao lâu, một văn thư tuyệt giao thân duyên đã nằm trong tay cha mẹ ta. Bọn họ nghiêm túc cắn rách ngón tay, ấn dấu máu vào. Ta một mặt thấy đắng chát, một mặt cảm thấy thật buồn cười. Chưa kịp đợi bọn họ nói gì, tiếng nội trị truyền chỉ từ cổng lớn phía trước vang lên xuyên qua bầu trời. Rượu của Khương Nam Vọng lập tức tỉnh quá nửa. Hắn ta ngay lập tức xông đến nắm chặt cổ tay ta đe dọa: "Khương Trĩ Ngư, ngươi nên nói gì không nên nói gì, ngươi có hiểu không?" "Thân phận không nên nhận thì đừng nhận, nếu không cẩn thận cái mạng của ngươi!" 4 Nội thị bước đi từng bước nhỏ, bên cạnh có ba bốn thị vệ hộ tống. Ánh mắt ông ta quét qua mặt ta và huynh trưởng, cười tươi tắn mở lời: "Vị nào là Khương đại nhân? Bệ hạ có chỉ, mời Khương đại nhân tiến lên một bước." Ta và Khương Nam Vọng cùng một mẹ sinh ra, khi mặc nam trang chỉ hơi khác biệt ở mày mắt và dáng người. Nếu là người không quen cũng có thể che giấu qua loa được. Đây cũng là một trong những lý do cha mẹ ta cố chấp muốn bọn ta hoán đổi, mà không sợ bị phát hiện. Chưa đợi ta mở lời, Khương Nam Vọng hấp tấp thừa nhận: "Là ta, là ta." "Thần—tiếp chỉ—" Khương Nam Vọng quỳ xuống cùng mọi người, Nội Thị mở cuộn trục màu vàng trong tay đọc. [Phụng Thiên Thừa Vận Hoàng Đế Chiếu Viết: Từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, hào kiệt ngày nay không câu nệ nam nữ. Trẫm nghe nói nhị nữ Khương gia, Khương Trĩ Ngư, võ nghệ siêu quần, trí dũng song toàn. Ở Tắc Bắc không sợ sinh tử, vì nước vì dân lập chiến công hiển hách. Xét thấy dùng thân nam nhi vào doanh thực là hành động đại hiếu đại nghĩa vì cha vì mẹ vì huynh trưởng, có thể bỏ qua những lỗi lầm trước đây. Nay dựa trên tấu chương của quần thần, đặc biệt biểu dương công tích. Tư phong tòng tam phẩm, Thiếu Phong Tướng quân. Ban phủ đệ một tòa, thưởng vàng ba ngàn lượng, ruộng tốt mười mẫu. Mong khanh tiếp tục giữ vững chí trung trinh, dẫn dắt tam quân, bảo vệ biên cương, bảo vệ sự yên bình của bách tính, không phụ trọng trách và kỳ vọng sâu sắc của trẫm. Chỉ này vừa hạ, khắp chốn vui mừng, vạn dân đều biết. Khâm thử!] "Khương đại nhân, tiếp chỉ đi!" Cha mẹ ta và Khương Nam Vọng nhìn nhau, sắc mặt tái nhợt. Huống chi là Bùi Thanh Yến và Cố Khanh Khanh đứng một bên. Ta không nhịn được mở lời thúc giục: "Muội muội mau tiếp chỉ đi, huynh trưởng thấy công công còn mang quan bào may đo đến cho ngươi."