logo

Chương 2

Ta lắc đầu suy nghĩ, rồi kinh hãi ngẩng đầu: "Lẽ nào họ... xấu quá?"

Phó tướng nghẹn lời, trừng mắt nhìn ta: "Nếu nói như vậy, ta nên đâm cô đầu tiên mới phải."

Ta che mặt, không lẽ nào?

Mình xấu đến mức này rồi sao? Đều tại cái bánh ngô rau dại kia hại, ăn đến mức mặt ta xanh xao vàng vọt.

Phó tướng lại tra hỏi ta cặn kẽ một hồi, cuối cùng nói: "Chọn cô! Mỗi tháng năm lượng bạc, chăm sóc sức khỏe cho Đại tướng quân."

Năm lượng?

Nhiều tiền thế này ta còn giết người làm gì nữa.

Hắn lại chỉ vào Đại Hổ: "Nhưng nó không được ở lại quân doanh. Hoặc là đi, hoặc là chết!"

Ta lập tức không chịu, ngồi xổm xuống ôm Đại Hổ bắt đầu khóc.

Cái biệt tài nhắm mắt là nước mắt tuôn rơi rào rào này, ta được di truyền toàn bộ từ cha ta.

Phó tướng có chút kinh ngạc.

Có lẽ hắn chưa thấy cô nương nào khóc thương tâm vì một con chó như thế này.

Lúc Minh Cảnh đến, ta đang cố gắng thuyết phục phó tướng rằng Đại Hổ thông minh và ngoan ngoãn như thế nào.

Bảo nó ngồi thì nó nhảy.

Bảo nó nhảy thì nó nằm.

Nó khiến ta tức đến nỗi phải vỗ mông nó bôm bốp: "Đại Hổ! Mày nhất quyết phải chọc tức tao đúng không? Nếu không được nhận thì chúng ta tự cuốn chiếu rơm rồi chôn sống luôn cho rồi, đỡ phải chết đói ở bên ngoài."

Minh Cảnh bật cười "phụt" một tiếng.

Mọi người xung quanh đồng loạt hành lễ: "Đại tướng quân."

Hắn bước đi có chút loạng choạng không vững, đứng trước mặt ta hỏi: "Tên ngươi là gì?"

"Phong Tất Thắng!"

Xung quanh im phăng phắc!

Chắc là con gái tên này không nhiều. Ta hơi ngại ngùng giơ tay che mặt.

Minh Cảnh vỗ tay: "Tên hay! Không tồi! Rất may mắn! Tất Thắng, hay lắm!"

Rồi lại chỉ vào phó tướng: "Cho nàng ta ở lại".

Dừng một chút lại bổ sung: "Cho con chó ở lại cùng luôn!"

Trớ trêu thay!

Coi như là trong họa có phúc đi!

Vị Đại tướng quân này của chúng ta chắc không bao giờ ngờ được, nương ta năm đó thua bài liên tiếp ba ngày.

Bà sinh ta ngay tại sòng bạc, liền đặt tên là "Phong Tất Thắng" (Họ Phong Chắc Chắn Thắng), ngụ ý là "Đánh bạc chắc thắng".

4

Một tháng trước trong một đêm trăng mờ gió lớn, gã áo đen nhảy lên mái tranh nhà ta. Hắn đạp thủng luôn một lỗ lớn trên mái nhà, và rơi thẳng xuống bàn ăn của nhà ta.

Tám mắt nhìn nhau một lúc sau, hắn mới kể rõ mục đích đến.

"Đây có phải là nhà của Hồng Anh nữ hiệp lợi hại và thông minh nhất thiên hạ không?"

Nương ta mặt mày cau có cắn mạnh miếng bánh ngô cứng ngắc: "Ta đây! Ngươi là ai?"

Người đến mặc đồ đen, quấn kín từ đầu đến chân đến mức không phân biệt được là nam hay nữ.

Hắn từ trên bàn nhảy xuống: "Chủ thượng nhà ta nguyện dùng một ngàn lượng vàng làm thù lao, mời nữ hiệp ra tay giết một người."

Nương ta bực bội kéo vạt áo hắn lau sạch vết chân hắn để lại trên bàn.

Rồi rất mất kiên nhẫn đáp một câu: "Không rảnh! Đang đói! Bực mình!"

Người đến sững sờ trong giây lát rồi vội vàng móc từ trong ngực ra nửa con ngỗng quay.

Mắt nương ta sáng rực lên, kéo ta và cha ta cùng đánh chén.

Ăn xong chùi mép sạch sẽ, đối diện với ánh mắt mong chờ của người mặc đồ đen, nương ta lạnh lùng nói: "Mười lượng."

Người đến nghi ngờ: "Cái gì?"

Nương ta chỉ lên mái nhà: "Ngươi đạp hỏng nhà ta, không phải đền sao?"

Lúc người mặc đồ đen rời đi, hắn không nói câu nào nhưng ta cảm thấy hắn đang chửi thầm chúng ta, mà còn chửi không dễ nghe.

Nương ta không đồng ý chỉ nói xem xét đã rồi tính sau.

Thực ra ta chẳng nghe rõ hắn bảo giết ai, ta chỉ nhớ ba chữ "một ngàn lượng vàng".

Hiện tại nhìn Minh Cảnh yếu ớt nằm trên giường, ta bực bội xoa mặt.

Một ngàn lượng vàng hay mỗi tháng năm lượng, thật là khó chọn!

Phát tài bất ngờ hay là lĩnh bạc dài dài không thời hạn, cái nào lợi hơn?

Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú của Minh Cảnh, cảm thấy lựa chọn thứ hai rất tốt.

Hơn nữa, ở đây ba lớp trong ba lớp ngoài, canh phòng nghiêm ngặt. Tuy ta võ nghệ cao siêu, thiên hạ khó tìm đối thủ. Thế nhưng ta vẫn không chắc sau khi giết Minh Cảnh có thể toàn mạng rút lui hay không.

Lại nghĩ đến nương ta mê cờ bạc, và cha ta thích khóc.

Ta quyết định giữ chắc bát cơm sắt này, cứ kiếm năm lượng bạc mỗi tháng này trước đã. Vừa làm vừa cân nhắc thử xem, nếu thật sự không vui nữa thì giết hắn sau cũng không muộn.

Theo ta thấy, một ngàn lượng vàng đó như đã nằm trong túi, muốn lấy lúc nào thì lấy.

Chỉ xem ta có muốn hay không mà thôi.

5

Minh Cảnh là con trai thứ ba của Hoàng thượng đương triều, mười ba tuổi đã được phong làm Thần Vương.

Tuy nói mười tám châu biên cảnh phía nam đều là hắn thu hồi về, nhưng ta không mấy công nhận thân phận anh hùng này của hắn.

Dù sao thì những năm chiến tranh này, thuế má ngày càng nặng.

Lại gặp năm mất mùa, dân chúng trong thiên hạ khắp nơi lầm than.

Thỉnh thoảng có nơi còn xảy ra bạo loạn.

Chẳng qua là ta bị nương ta đè nén, nếu không ta cũng vung đao, chiếm một ngọn núi làm trại chủ rồi.

Than ôi! Cái thân phản cốt này của ta không có đất dụng võ!

Nay đến quân doanh này, ta chỉ thấy toàn thân thoải mái, ngày nào cũng ngứa tay ngứa chân muốn thể hiện bản lĩnh.

Ta tưởng tượng nếu có quân địch đến đánh lén, ta nhất định sẽ làm thế này, rồi thế kia.

Đánh cho chúng nó tan tác.

Để cả biên cương này biết Tất Thắng cô nương ta là một nhân vật lợi hại.

Ngẩng đầu nhìn lại Minh Cảnh, hắn đang cắn hạt dưa ra vẻ công tử ăn chơi. Cái điệu ngâm nga đó còn uyển chuyển quyến rũ hơn cả mấy cô nương ở hoa lâu.

Minh Cảnh hình như bị thương. Lúc có người khác ở đây, hắn luôn ra vẻ nửa sống nửa chết, đến nói chuyện cũng phải thở dốc.

Nhưng hắn hình như lại không bị thương. Lúc không có ai, hắn đánh một bộ thiết quyền khiến cho hổ gầm gió rít.

Đại Hổ kẹp đuôi trốn dưới gầm bàn không dám kêu một tiếng.

Ta cũng ngờ vực nhìn hắn.

Có thể là người nhà quê chúng ta chưa trải sự đời. Ở chỗ chúng ta, người bệnh dưỡng thương không cần phải đánh quyền.

Sức ăn của ta hơi lớn, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, bữa trước vừa ăn xong không bao lâu lại đói.

Đại Hổ cũng vậy. Vì thế hai đứa ta thường xuyên đói đến xanh cả mắt.

Minh Cảnh ban đầu còn thấy thú vị, thưởng cho ta mười cái màn thầu.

Thấy ta trong nháy mắt đã ăn sạch, hắn có chút chịu không nổi.

"Ta nên gửi cô cho quân địch, đợi cô ăn hết lương thảo của chúng. Lúc ấy chúng ta có thể không tốn công sức mà thắng trận này."

Ta mong đợi ngẩng đầu: "Thật sự có thể sao?"

Minh Cảnh sững sờ, ánh mắt trêu chọc lóe lên, trở nên gian xảo: "Cũng không phải là không thể."

Hắn nhìn ta cười gian: "Tất Thắng à, tướng quân ta nhất định cho cô ngày nào cũng được ăn no."

6

Ngay đêm đó, ta bị đóng gói đưa vào bếp của quân địch.

Ta không rõ cụ thể Minh Cảnh làm thế nào đưa ta vào.

Ta chỉ biết thân phận hiện tại của ta là cháu trai họ đằng ngoại của ông chú đầu bếp vung muôi.

Thân phận là nam binh.

Minh Cảnh nói nhiệm vụ của ta chỉ có một: không nề hà gì mà ăn sập kho lương của chúng.

Ngoài năm lượng bạc lương tháng, hắn còn cho ta thêm mười lượng.

Ta bẻ mười ngón tay, đếm không hết! Căn bản mười ngón tay cũng đếm không hết!

Ta nằm mơ cũng không ngờ được mình lại được sống những ngày có ăn có uống còn có bạc cầm nhanh như vậy. Nương ơi, tổ tiên nhà ta hiển linh rồi!

Lão Triệu vung muôi là một người hiền lành, tốt bụng. Ông kể cho ta nghe rất nhiều chuyện quá khứ

Không biết còn tưởng ta thật sự là cháu ngoại trai của ông ấy.

Đêm đó, ta chén hết mười ba bát cơm, hai cái thủ lợn hầm, bốn đĩa bánh bao thịt.

Ăn đến mức chú đầu bếp phải khóc: "Con à, trên đường đến đây con chịu khổ rồi. Ăn đi, ăn nhiều vào! Chúng ta ở đây trông coi bếp núc, sẽ không để cháu phải chịu đói đâu."

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần