logo

Chương 3

Được ông ấy cổ vũ, ta cảm thấy vừa rồi mình vẫn còn khách sáo quá.

Ta lại làm thêm một lượt: ăn ba đĩa bánh bao thịt, cộng thêm sáu bát mì trứng.

Lúc này mới thấy no no.

Ông chú rất hài lòng vuốt râu cười, dặn ta trông bếp lửa đừng để tắt.

Ông ấy nói ông ấy phải ra ngoài một chuyến.

Nương ta từng nói: Người thật thà đừng nói dối, liếc mắt là bị nhìn thấu ngay.

Câu này chắc chắn đúng.

Ví dụ như lão Triệu bây giờ, ta nhìn phát biết ngay cái ánh mắt láo liên của ông ấy chứng tỏ không phải là đi làm chuyện gì tốt.

Nghĩ đến mười lăm lượng bạc lương tháng của ta, ta thấy mình cần phải âm thầm đi xem ông ấy định làm gì, biết đâu lại vớ được bí mật động trời nào đó.

Lén lút bám theo sau, quả nhiên ta phát hiện ông ấy đang hớn hở mách lẻo về ta với người khác.

"Hắn thật sự là gián điệp sao? Trông không lanh lợi lắm! Chẳng dò hỏi gì cả, hắn chỉ biết ăn ăn ăn... Ngươi có biết hắn ăn đáng sợ như thế nào không? Chỉ cần hai miếng là hết một bát mì. Cái thủ lợn to như thế, ta đếm rồi, hắn ăn chưa đến mười miếng là xong, chỉ chừa lại cái xương. Hắn mà đói quá, có khi nào quay sang gặm cả ta không?"

Ta lắc đầu: Đương nhiên là không, lão già thịt dai, ta thích thịt non.

Nghĩ vậy, ta đột nhiên nhớ đến Minh Cảnh. Kỳ lạ thật, người quanh năm chinh chiến sa trường mà không hề thấy phong sương.

Cái da thịt trắng trẻo non nớt đó…

Chậc chậc, ghen tị quá!

Khụ khụ, lạc đề rồi.

Lão Triệu quay về với vẻ mặt ỉu xìu, có chút thất thần.

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt ta, ông ấy lập tức gượng cười một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Ta nổi ý xấu: "Chú à, con lại đói rồi."

Ông ấy kinh hãi trừng lớn mắt, run rẩy đưa cho ta hai cái bánh bao cuối cùng.

7

Đêm đầu tiên ở doanh trại địch, ta không dám ngủ. Dường như thân phận gián điệp của ta đã bại lộ.

Ta sợ nửa đêm đột nhiên có người chặt ta làm tám khúc.

Ta ôm thanh đao của mình, mắt trợn tròn như chuông đồng.

Nửa đêm lão Triệu dậy đi vệ sinh bị ta dọa cho kêu oai oái, có tè ra quần hay không thì ta không biết.

Nhưng ông ấy cứ ngồi đó nhìn ta cho đến khi trời sáng mới ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, ta bị tướng quân địch triệu đến lều để thẩm vấn. Nói thật là ta rất sợ.

Ta nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng vạch ra lộ tuyến để thoát thân.

8

Không ngờ vừa vào lều, tiểu binh "bụp" một cái mở tung cái hòm gỗ nhỏ trên đất, lộ ra màu vàng óng ánh.

Sướng chết ta!

"Hồng Anh nữ hiệp quả nhiên là khác biệt, danh bất hư truyền, ấy thế mà đã âm thầm cử cô qua đây rồi?"

Hử? Ta hơi mông lung.

Chuyện này thì liên quan gì đến nương ta?

Người bên cạnh tướng quân dùng cánh tay che mặt, lại biểu diễn động tác nhảy từ trên bàn xuống.

Lúc ấy ta mới vỡ lẽ, thì ra người áo đen đêm đó là hắn.

"Đây là hai trăm lượng vàng tiền đặt cọc. Sau khi thành công, ngoài một ngàn lượng vàng như đã hứa, ta sẽ thưởng thêm ba trăm lượng nữa."

Vị tướng quân ngồi trên cao mang vẻ mặt đầy thâm thù đại hận, nhưng lời nói ra đầy sự kính trọng đối với ta.

Xem ra, hắn ta thật sự rất hận Minh Cảnh.

Nói đi cũng phải nói lại, mạng của Minh Cảnh cũng đáng tiền thật.

Giết hay không giết Minh Cảnh tính sau, ta ra vẻ nhận hai trăm lượng vàng này một cách miễn cưỡng, thầm nghĩ cứ thu trước đã.

Nói thật, ai mà cưỡng lại được sự lấp lánh của vàng chứ.

Phàm nhân tự có niềm vui của phàm nhân.

Trở về lều bếp, lão Triệu nhìn thấy thỏi vàng ta đem về, mắt cũng sáng rực lên.

Lão cũng không giả vờ nữa, dò hỏi:

"Làm gián điệp kiếm tiền dễ thế à?"

Ta gật đầu, cũng ra vẻ ta đây: "Chút tiền này thì thấm vào đâu."

Đôi mắt hạt đậu của ông ta trợn to như hạt lạc: "Làm gián điệp có yêu cầu gì không? Cậu xem ta có làm được không?"

Ta xoa cằm suy nghĩ: "Ông già quá rồi, e là không được..."

Lời còn chưa nói hết, lão Triệu đã phang con dao phay "phập" một tiếng lên thớt: "Cậu tuổi còn nhỏ, đừng có coi thường người khác. Nhớ lại năm đó, ông đây cũng là tay buôn chuyện có tiếng ở đầu làng đấy."

Ta nuốt nước bọt.

Không biết ông ta có hiểu lầm gì về cái nghề gián điệp này không.

Lão nhìn chằm chằm vào vàng của ta, ra vẻ rất cố chấp muốn làm gián điệp.

Ông ta đúng là biết cách quấy rầy, trời mới biết tối qua ta không ngủ, mệt mỏi đến mức nào.

Ông ta cứ như con vẹt, ngồi xổm trước mặt ta lải nhải: "Ta muốn làm gián điệp. Ta muốn kiếm vàng. Ta muốn làm gián điệp. Ta muốn kiếm vàng..."

Làm ta tức đến mức suýt chút nữa đấm chết ông ta.

Lúc ta buồn ngủ đến mơ màng, ông ta vẫn còn lải nhải.

Ta mơ mơ hồ hồ đáp một câu: "Nếu ông có thể ăn hết kho lương trong một đêm, ta sẽ nhận ông làm tiểu đệ."

Ông ta im bặt.

Thế giới của ta cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

8

Nhưng đêm nay ta ngủ không hề yên ổn.

Vì bên ngoài xảy ra hỏa hoạn lớn rồi!

Lão Triệu vẻ mặt phấn khích lay ta dậy: "He he, đốt trụi cũng là hết. Cô có thể ứng trước cho ta ít vàng không, con trai ta ở nhà đang vội cưới vợ!"

Ta bật mạnh ngồi dậy. Bên ngoài tiếng người huyên náo, lửa cháy ngút trời.

Khắp nơi đều la lớn: "Cháy rồi!", "Mau dập lửa!".

Ta nhìn lão Triệu mà toát hết cả mồ hôi lạnh.

Lão già này dám chơi thật luôn!

Ta đứng dậy mặc quần áo tử tế, vác vàng của ta lên rồi chuẩn bị chuồn.

Lão Triệu thấy tình hình không ổn, ôm chặt chân ta: "Cô không thể qua cầu rút ván. Nếu không ta chết rồi, xuống dưới âm phủ sẽ tìm tổ tông mười tám đời nhà cô mà chửi."

Lẽ ra ta có thể một đao chém chết ông ta.

Nhưng nghĩ đến bữa tối thịnh soạn đêm qua, ta quyết định dắt ông ta chạy cùng.

Lão Triệu phấn khích vô cùng. Suốt đường lão cứ như thể đang bỏ trốn cùng nhân tình, ríu ra ríu rít, vẻ mặt đầy mong đợi và khao khát.

Sáng hôm sau, lúc Minh Cảnh thấy ta và lão Triệu mặt mày lấm lem, hắn đã giật nảy mình.

Phó tướng mang vẻ mặt một lời khó nói hết đi vào: "Đêm qua kho lương của địch bị đốt quá nửa, nghe nói là do người của hỏa đầu quân đốt."

Nói rồi, hắn nhìn ta và Triệu đại gia một cái thật sâu.

Ta cứ thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói được là sai ở đâu.

Lão Triệu quỳ trên đất dập đầu ba cái thật kêu: "Triệu Trụ Tử lần đầu làm gián điệp, làm tốt xin cho ít tiền thưởng, nếu làm không tốt lần sau ta sẽ tiếp tục cố gắng."

Minh Cảnh bật cười: "Ông làm tốt lắm!"

Hai mắt lão Triệu sáng lấp lánh nhìn hắn, tràn đầy mong chờ.

Minh Cảnh sững lại một chút rồi hiểu ra, đây là lúc phải đưa tiền thưởng.

Ta cũng bắt đầu cảm thấy kích động. Dù thế nào đi nữa, ta cũng có công lao vất vả, tiền thưởng chắc chắn có phần của ta.

Nào ngờ Minh Cảnh lại giật luôn cái tay nải trên lưng ta, móc hai thỏi vàng bên trong ra đưa cho lão Triệu.

Lại còn dặn phó tướng: "Tìm người đưa ông ta về nhà, rồi chuyển cho cả nhà lão chỗ ở khác. Đừng để lão bị người ta trả thù."

Lão Triệu vui vẻ ra về.

Còn ta thì sắp khóc đến nơi.

"Ngươi là đại tướng quân, sao thưởng người khác lại dùng tiền của ta?"

Hắn trừng mắt hỏi ta: "Cái ông ấy muốn là tiền thưởng làm gián điệp. Ta hỏi cô, vàng này của cô là ai đưa cho?". Dưới uy áp của hắn, đầu óc ta trống rỗng.

"Là tướng quân địch đưa cho ta."

"Quân địch bảo cô làm gián điệp, chứ có phải ta bảo cô làm gián điệp đâu. Tiền thưởng hắn đưa cô, dĩ nhiên phải có phần của lão Triệu. Ta chia như vậy, có gì sai?" Hắn đáp trả đầy lý lẽ.

"Nhưng ta cũng là gián điệp của ngươi mà?" Ta yếu ớt cố vặn lại.

Minh Cảnh bật cười: "Ta nào có bảo? Ta chỉ đưa cô đi ăn no thôi, với lại... nếu ta bảo cô làm gián điệp, ta đã giao nhiệm vụ gì cho cô chưa?"

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần