logo

Chương 4

Hứa Miên không chịu, cố sống cố chec chặn trước cửa phòng.

Mẹ không muốn tôi làm loạn, giơ tay tát tôi một cái.

Tôi đã lường trước, kéo Hứa Miên đứng chắn trước mặt.

“Chát” một tiếng.

Mặt Hứa Miên nổi lên vết sưng đỏ của bàn tay, trong mắt mẹ có sự giận dữ ngút trời:

“Chu Vãn, con dám tránh à?”

Tôi vô tội chớp mắt:

“Xin lỗi, tôi không quen biết bà. Bà còn nói là mẹ tôi, không ngờ ra tay cũng nặng thật đấy!”

Trước đây, Hứa Miên vu khống tôi ăn trộm tiền, mẹ không phân biệt đúng sai đánh tôi một trận. Đánh xong lại phát hiện tiền nằm dưới gầm giường, là do Hứa Miên giấu.

Mẹ hiểu lầm tôi, nhưng vẫn cố gắng biện minh:

“Ai bảo con lớn lên ở quê, mẹ tưởng con có tiền án nên mới muốn sửa chữa hành vi sai trái cho con.”

Lòng tôi lạnh đến cực điểm. Hồi đó, tôi vẫn còn khao khát tình mẹ, cộng thêm chưa đủ lông đủ cánh nên chỉ có thể nhẫn nhịn.

Nhưng giờ đây tôi đã tốt nghiệp và "mất trí nhớ", còn giữ thể diện cho họ nữa thì thật đúng là trò cười.

14.

Cuối tuần, trời nắng đẹp.

Tôi hẹn dì út ra ngoài mua sắm, mua tặng dì một sợi dây chuyền vàng lấp lánh, đeo lên cổ dì.

Dì út cảm động rơi nước mắt, vừa trách yêu tôi tiêu tiền lung tung:

“Con vừa tốt nghiệp, lấy tiền đâu ra?”

Tôi khoác tay dì:

“Dì út, từ năm nhất đại học, con đã cùng bạn bè nghiên cứu quay video ngắn. Năm tốt nghiệp đón được xu hướng, con đã có 500.000 người theo dõi rồi đấy!”

Chúng tôi đi lên tầng 5 trung tâm thương mại mua quần áo. Dì út làm việc vất vả quanh năm, hơi béo lên do làm việc quá sức.

Đi dạo một lúc lâu mới thấy một chiếc váy ngắn màu be nhạt, phối với áo len dệt kim cùng màu, cúc ngọc trai ở cổ áo rất tinh xảo, những nếp gấp của váy vừa vặn che đi phần chân to của dì.

Dì út mặc vào, xoay vài vòng trước gương thử đồ, trong lòng thầm vui mừng.

Nhưng nhìn thấy giá niêm yết hơn 3000 tệ, dì sợ hãi vội vàng cởi ra trả lại cho nhân viên bán hàng.

Tôi cầm lấy bộ quần áo đi tính tiền.

Ai ngờ, lại trùng hợp gặp mẹ đưa Hứa Miên đi mua sắm.

Thực ra cũng không hẳn là ngẫu nhiên.

Tôi đã chụp cho dì út một tấm ảnh, để dì đeo dây chuyền vàng, rồi đăng lên mạng xã hội. Dì đính kèm chú thích:

“Cảm ơn Vãn Vãn, lớn rồi nên biết thương dì út.”

Tôi cố ý khoanh tròn địa chỉ. Hứa Miên nhất định sẽ xuất hiện.

Quả nhiên, ruồi bọ ngửi thấy mùi là bay theo.

Mặt mẹ tôi tối sầm lại, giật phăng chiếc áo dì út đang cầm trong tay, nhìn lướt qua cái giá.

Tay bà run rẩy như mắc chứng Parkinson.

“Chu Vãn, đây là quà con mua cho dì út à?”

“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”

Mẹ nắm cổ tay tôi kéo về phía quầy thu ngân, lực tay mạnh kinh người, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Dì út con thường ngày chỉ bán bánh kếp, mặc quần áo đắt tiền thế này, không sợ đoản thọ sao.”

Dì út cảm thấy hai má nóng bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Tôi giật lại bộ quần áo, hét lên với mẹ:

“Bà thím này, học theo nước ngọt có ga đi, có hơi thì phải xì ra ngoài, đừng có nhắm vào tôi. Hơn nữa, bà là gì của tôi, có tư cách gì mà can thiệp vào chuyện của tôi?”

“Chu Vãn, mẹ là mẹ con!”

“Ồ, thế à?”

“Hôm qua tôi lật tủ quần áo, phát hiện ngoài đồng phục học sinh bạc màu, thì chỉ có bộ váy mà dì út tặng tôi trước đây.”

“Bà chưa từng mua cho tôi cái gì, nhưng còn Hứa Miên, chỉ riêng áo khoác mùa đông đã có hơn 30 cái.”

Mẹ tôi vội biện minh:

“Bố Miên Miên đã hy sinh để cứu người, mẹ mua cho con bé thêm vài bộ quần áo thì sao? Con lớn rồi, sao vẫn không biết thông cảm như ngày xưa thế?”

“Thông cảm là cái thứ gì, là làm khổ bản thân để làm bà vui sao?”

“Mẹ là mẹ con.”

“Thì sao?”

“Con tốt nghiệp rồi, biết kiếm tiền rồi. Người đầu tiên con nên báo hiếu, không phải là mẹ ruột sao?”

“Ơn nghĩa của ai thì người đó tự trả, tôi được dì út nuôi lớn, tôi không ngăn cản bà báo ơn thì bà cũng đừng làm phiền tôi.”

15.

Bữa tối, bố chuẩn bị một bàn hải sản.

Vẫn như thường lệ, ông dồn tất cả những món Hứa Miên thích nhất về phía cô ta.

“Vãn Vãn, hôm nay con đưa dì út đi mua dây chuyền vàng và quần áo à?”

Rõ ràng là biết rồi mà còn hỏi.

Hứa Miên gặm con cua lông mình yêu thích, mở lời:

“Chị ơi, đây là lỗi của chị rồi. Biết rõ mẹ không thích dì út, còn cố tình chọc tức mẹ.”

“Mau xin lỗi mẹ đi! Mai mua năm mươi gram vàng dỗ mẹ vui.”

“Không có tiền, tiêu hết rồi.”

Mẹ nghiêm mặt, lạnh lùng nói:

“Chu Vãn, thái độ của con là sao đấy? Mua đồ cho dì út thì có tiền, đến mẹ ruột thì không có tiền?”

“Tôi gọi đây là học theo tấm gương. Trước đây tôi phải đóng học phí, hai người không phải cũng nói không có tiền, rồi lấy tiền đó đăng ký cho Hứa Miên lớp học múa của thầy nổi tiếng sao?”

Cuối cùng vẫn là dì út giúp tôi gom đủ tiền học.

Bố lộ ra vẻ bất ngờ:

“Vãn Vãn, con hồi phục ký ức rồi sao?”

“Chưa! Nhưng tôi tìm thấy quyển nhật ký cũ trong phòng chứa đồ.”

Đủ ba quyển dày cộp, ghi lại sự thiên vị của họ đối với Hứa Miên.

Ông nghẹn lời:

“Miên Miên hồi nhỏ không dễ dàng, chúng tôi muốn bù đắp cho con bé. Hơn nữa, chịu thiệt là phúc, không có hại gì cho con đâu.”

“Vậy chúc ông phúc như Đông Hải.”

Thấy tôi mãi không động đũa, còn có ý định lật lại chuyện cũ, mẹ tức giận quăng đũa “cạch” một tiếng:

“Chu Vãn, nếu con vẫn giữ cái thái độ đó để nói chuyện với bố mẹ, thì không cần ở lại cái nhà này nữa.”

“Cút ra ngoài ngay tối nay đi.”

Khóe mắt tôi liếc thấy vẻ đắc thắng của Hứa Miên.

Tôi đột nhiên thấy thật buồn cười. Nhìn bàn thức ăn này, có chút muốn nôn.

“Mặc dù là lần đầu tiên ăn cơm với hai người, nhưng tôi vẫn muốn nói, tôi bị dị ứng hải sản.”

“Nếu nơi này không hoan nghênh tôi, tôi đi ngay đây.”

Không khí đột nhiên im lặng. Tôi quay người về phòng dọn đồ, lười biếng không thèm nhìn họ thêm một lần nào nữa.

16.

Mẹ tin chắc tôi không có nơi nào để đi nên không cho bố giữ tôi lại.

Họ không biết, tôi trở về không phải vì nghe lời bố bảo thi công chức.

Mà là vì thành phố này phù hợp cho sinh viên đại học khởi nghiệp, không câu nệ bằng cấp, chỉ cần có năng lực. Đặc biệt là lĩnh vực thương mại điện tử qua Internet.

Căn hộ đã được thuê sẵn, ngay cạnh khu công nghệ. Công ty có quy mô không lớn, ban đầu chỉ có năm người.

Công việc rất bận rộn. Để giải quyết vấn đề ăn uống hàng ngày cho mọi người, tôi bảo dì út đừng bán bánh dãi nắng dầm mưa nữa. Mà đến làm "bữa cơm tập thể" cho phòng làm việc của chúng tôi.

Lúc đầu dì út không chịu nhận lương, nói tôi khởi nghiệp khó khăn, tiền cần phải chi tiêu cẩn thận. Dưới sự kiên trì của tôi, dì mới chịu nhận.

Dì nấu ăn rất ngon, bữa ăn cho nhân viên rất hấp dẫn, nhận được sự khen ngợi đồng lòng của tất cả mọi người.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, vịt quay của dì út ăn hay không ăn?”

“Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ, gà om xì dầu khoai tây của dì út.”

“Sẽ có một ngày, dì út đáng yêu của bạn, khoác áo bánh khoai tây, đạp cá dưa cải, cầm đùi gà nướng đến tìm bạn.”

“Bụng béo tròn, cuộc sống viên mãn! Ăn no ợ hơi là sự chào đón cao nhất tôi dành cho món ngon của dì út.”

Tôi quay những video về cảnh chúng tôi cùng nhau sống vui vẻ, ăn uống trắng trẻo mập mạp, thoải mái bên nhau.

Sau đó, tài khoản bất ngờ nổi tiếng.

Dì út còn vui hơn cả chúng tôi. Không chỉ kiếm được nhiều tiền hơn, mà còn là giá trị cuộc đời được thực hiện.

“Vãn Vãn, dì chưa bao giờ nghĩ mình có thể có được ngày hôm nay.”

Tôi biết một số chuyện cũ. Trước đây, mẹ muốn thi lại để vào một trường đại học tốt hơn, là ông bà ngoại đã ép dì út bỏ học đi làm thuê, dì vì làm việc quá sức mà bị sảy thai, làm tổn hại đến sức khỏe.

Dì âm thầm hy sinh, không có con cái, nhưng lại lấy ơn báo oán, coi tôi như con gái ruột mà chăm sóc.

Giờ đây, dì đã ly hôn, một mình lẻ bóng. Tôi nhất định sẽ nâng đỡ tuổi già cho dì út.

17.

Vào ngày Tết Trung thu, bố đột nhiên gọi điện cho tôi:

“Vãn Vãn, con có nhớ hôm nay là sinh nhật mẹ không? Sao không về nhà?”

“Tôi mất trí nhớ rồi, không nhớ gì cả.”

Đầu dây bên kia, truyền đến giọng nói giận dữ xấu hổ của mẹ:

“Không nhớ gì à, thế sao con lại đặt bánh sinh nhật ba tầng cho dì út, mua cho dì ấy dây chuyền đắt tiền, còn tặng dì ấy một căn hộ nhỏ?”

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần