"Cô Nhuế Mạn, sáng hôm qua cô đi tìm Thịnh Biện Ngôn vì chuyện gì?"
Tôi sững người, nhất thời không phản ứng kịp: "Chuyện này thì có liên quan gì đến giáo sư Thịnh?"
"Cô chỉ cần trả lời đúng sự thật là được."
Viên cảnh sát nhìn tôi, không chút biểu cảm.
Tôi ngập ngừng mở lời:
"Công ty có phương án dự án hôm nay phải giao cho bên A, tôi đến tìm giáo sư Thịnh để xác nhận lần cuối những nội dung liên quan."
Sếp cười bổ sung:
"Giáo sư Thịnh là cố vấn dự án mà công ty tôi thuê, công ty vẫn luôn sắp xếp Tiểu Nhuế làm việc với cậu ấy, hôm qua cô ấy đến trường tìm cậu ấy để đối chiếu vài số liệu, chuyện này tôi biết."
Viên cảnh sát gật đầu, lại hỏi:
"Đối chiếu vài số liệu thì chắc là nhanh nhỉ? Ngoài công việc ra, các vị còn nói chuyện gì nữa không?"
"Đối chiếu số liệu mất chưa đến 5 phút, thời gian còn lại thì nói chuyện phiếm vài câu." Tôi trả lời.
"Nói chuyện phiếm gì?"
Trong lòng tôi thắc mắc, nhưng vẫn thành thật khai báo: "Thì mấy chuyện xã giao thường ngày thôi, như dạo này có bận không, nghỉ lễ Trung thu đi đâu chơi, có chuẩn bị bánh trung thu hay cua để ăn lễ không, đại loại thế."
Cảnh sát lại bày ra tư thế muốn hỏi cho ra ngô ra khoai, yêu cầu tôi cố gắng thuật lại từng câu từng chữ đã trao đổi để viên cảnh sát kia ghi lại.
5 phút sau, tôi thực sự không nhịn được nữa, mở miệng hỏi:
"Xin hỏi, chuyện tôi lái xe đâm đuôi xe người ta thì có liên quan quái gì đến nội dung cuộc đối thoại với giáo sư Thịnh chứ?"
Sếp đang ung dung uống trà sau bàn trà, lúc này cũng quay đầu nhìn về phía viên cảnh sát đang đặt câu hỏi.
Viên cảnh sát nhìn tôi chăm chú vài giây, vẻ mặt nghiêm túc:
"Thịnh Biện Ngôn đã tử vong trong nhà vệ sinh tại hội trường của trường học vào chiều hôm qua, kết luận ban đầu là chết do treo cổ tự sát."
"Cái gì!"
Trong căn phòng yên tĩnh, tôi và sếp đồng thanh thốt lên kinh hãi.
Sau đó hai chúng tôi trân trối nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của đối phương.
Cảnh sát bỗng nhiên lại lên tiếng:
"Cô Nhuế Mạn, có một vấn đề cần cô giải thích."
Tôi kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch, cố gắng trấn tĩnh lại, gật đầu nói được.
Cảnh sát hỏi:
"Sáng hôm qua, Thịnh Biện Ngôn đã tiếp 5 người tại văn phòng, ngoài 3 sinh viên và 1 giảng viên trong trường thì cô là người ngoài duy nhất. Theo lời cô vừa kể, thời gian cô và anh ta làm việc cộng thêm nói chuyện phiếm tổng cộng không quá 15 phút, nhưng camera hành lang hiển thị cô vào văn phòng anh ta lúc 11 giờ, đến 11 giờ 30 mới đi ra, vậy thì, 15 phút dư ra đó, hai người đã làm gì?"
Tôi mở to mắt, ngơ ngác một lúc mới đáp:
"Khoảng thời gian đó giáo sư Thịnh đang nghe điện thoại."
Ánh mắt viên cảnh sát lóe lên tia sắc bén, nhìn chằm chằm tôi:
"Cô chắc chứ? Chúng tôi đã điều tra lịch sử cuộc gọi của anh ta, trong khung giờ đó anh ta không hề có cuộc gọi nào."
Tôi ngẩn người, lắc đầu:
"Không phải, anh ấy không dùng điện thoại của mình, anh ấy dùng điện thoại của tôi để nghe."
Cảnh sát nhíu mày: "Ý cô là, có người tìm anh ta, nhưng lại không gọi vào máy anh ta, mà gọi vào máy của cô?"
Tôi gật đầu.
"Đúng vậy."
"Là ai?"
Tôi nuốt nước bọt cái ực, từ từ quay đầu, nhìn về phía người đang ngồi cúi đầu im lặng sau bàn trà.
"Là... sếp."
3
Sếp và Thịnh Biện Ngôn từng là bạn đại học kiêm bạn cùng phòng ký túc xá.
Mối quan hệ của hai người nói thế nào nhỉ?
Không xa không gần, không tốt không xấu.
Thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại, triển khai vài dự án hợp tác giữa nhà trường và doanh nghiệp, cũng sẽ cùng xuất hiện ăn bữa cơm với bên A.
Nhưng cũng không thân đến mức chuyện gì cũng nói.
Cùng lắm chỉ là đối tác làm ăn có chút quen biết cũ.
Trong lúc sếp trả lời câu hỏi của cảnh sát.
Ánh mắt tôi dừng lại trên ấm trà đang bốc hơi nghi ngút, trong lòng tự mình trấn an cú sốc vừa rồi.
"Thịnh Biện Ngôn thích ở một mình, không thích giao du với người khác lắm, mấy năm nay vẫn luôn không có đối tượng yêu đương, nên khi nghe tin cậu ấy bắt đầu đi xem mắt tôi rất ngạc nhiên, bèn gọi điện hỏi thăm vài câu, cũng coi như là sự quan tâm giữa bạn bè với nhau thôi."
"Còn về việc tại sao lại gọi vào máy Nhuế Mạn, là vì Thịnh Biện Ngôn có thói quen để chế độ im lặng khi lên lớp, bình thường tôi tìm cậu ấy đều nhắn cái tin rồi đợi cậu ấy gọi lại. Hôm qua nghĩ là Tiểu Nhuế đang ở chỗ cậu ấy, hơn nữa số của Thịnh Biện Ngôn tôi phải lướt danh bạ tìm, còn số của Tiểu Nhuế nằm ngay đầu tiên trong lịch sử cuộc gọi của tôi, nên theo thói quen tôi gọi luôn cho cô ấy."
Giọng nói của sếp trầm ổn, chậm rãi.
Giống hệt như con người anh ấy.
Nắp ấm trà lạch cạch rung lên, nước sôi rồi.
Anh ấy cầm ấm lên định rót trà mời cảnh sát.
Cảnh sát đứng dậy, nói không cần đâu, rồi dặn dò sau này nếu có vấn đề gì có thể sẽ liên lạc lại.
Sếp gật đầu với vẻ mặt ảm đạm, nói chúng tôi sẵn sàng phối hợp điều tra bất cứ lúc nào.
Tôi tiễn hai viên cảnh sát ra ngoài, lúc quay người đóng cửa vô tình liếc nhìn một cái.
Sếp đang tự rót trà cho mình.
Trong làn hơi nước lượn lờ, tay anh ấy dường như run lên, nước sôi nóng hổi bắn cả lên mu bàn tay.
Anh ấy vẫn bất động.
……
Vụ án này, mặc dù nhà trường đã năm lần bảy lượt nghiêm cấm giảng viên và sinh viên lan truyền, nhưng cái chết của Thịnh Biện Ngôn quá quỷ dị nên vẫn bị lọt ra ngoài, gây ra một cuộc thảo luận lớn trên mạng.
Mọi người bắt đầu phân tích, suy luận từ mọi góc độ...
Có người nói hung thủ vẫn luôn trốn trong nhà vệ sinh, đợi mọi người đến đông mới giả làm người vây xem rồi trà trộn vào, tạo nên vụ án trong phòng kín.
Có người nói hacker đã xâm nhập vào hệ thống camera, hung thủ thực ra đã đường hoàng giết người, rồi lại đường hoàng đi ra.
Có người bảo địa điểm hội trường trước khi giải phóng là một bãi tha ma, nạn nhân bị trúng tà, bị quỷ treo cổ ám vào người nên tự siết cổ mình chết.
Có người kết hợp với thân thế của Thịnh Biện Ngôn, nói cha mẹ anh ta mất sớm, ở quê chỉ còn một người anh trai cùng cha khác mẹ, không tình thân không vướng bận, nên trầm cảm tự sát.
Lại có người phân tích, trong cơ thể Thịnh Biện Ngôn tồn tại đa nhân cách, khi anh ta tự sát là do nhân cách tàn bạo trong người đã chiến thắng nhân cách chính.
Mặc dù bên ngoài đồn đoán lung tung, nhưng một tháng sau, cảnh sát đã công bố kết quả điều tra:
Thịnh Biện Ngôn treo cổ tự sát, loại trừ khả năng vụ án hình sự.
Và nghe nói, nguyên nhân tự sát được đưa ra trong hồ sơ nội bộ của cảnh sát là: Trầm cảm cười (Smiling Depression).
Sau khi có kết quả, trên mạng lại bàn tán sôi nổi một trận.
Nhưng tâm điểm chú ý của cư dân mạng luôn thay đổi không ngừng.
Theo thời gian trôi qua, sự chú ý của dân mạng nhanh chóng chuyển sang vụ án ác tính mẹ chồng chặt đầu con dâu ở một nơi nào đó.
Dần dần, người bàn tán về vụ án này ngày càng ít.
Thỉnh thoảng khi nhớ lại giáo sư Thịnh, tôi vẫn cảm thấy rùng mình ớn lạnh, không hiểu sao một người lại có thể chọn cách thức đó để kết thúc sinh mạng mình.
Thậm chí tôi còn đặc biệt đi tra cứu giải thích về "Trầm cảm cười".
[Tự sát do trầm cảm cười là một trong những dạng nguy hiểm và khó phát hiện nhất của bệnh trầm cảm, cốt lõi nằm ở việc bệnh nhân dùng "chiếc mặt nạ mỉm cười" bên ngoài để che đậy cảm giác tuyệt vọng bên trong. Việc duy trì "nụ cười" tiêu hao năng lượng tâm lý rất lớn, khi nguồn dự trữ cạn kiệt, xung động tự sát thường ập đến đột ngột và quyết tuyệt.
Người mắc "Trầm cảm cười" từ lúc quyết định tự sát đến khi thực hiện trung bình chỉ mất 3,7 ngày.]
Sự việc đến đây, dường như đã khép lại một chặng.
Cho đến một ngày nọ.
Sếp đột nhiên gọi tôi vào văn phòng.