4
Khi tôi bước vào văn phòng thì thấy đối diện sếp có một người đang ngồi.
Người đó quay lưng về phía tôi, mặc bộ vest xanh phẳng phiu, tóc chải chuốt mượt mà không rối một sợi, dưới ghế lộ ra đôi giày da bò vàng bóng loáng.
Hắn ta đang nói chuyện, giọng điệu mang theo vài phần nịnh nọt.
"Tổng giám đốc Hình cho tôi cơ hội này, tôi vừa cảm kích vừa vinh hạnh, Hồ mỗ nhất định không phụ kỳ vọng của ngài, nhất định sẽ làm theo dặn dò của ngài, điều tra sạch sẽ từ gốc đến ngọn!"
Sếp thản nhiên xua tay, giới thiệu với tôi:
"Đây là luật sư Hồ Hội."
"Đây là Nhuế Mạn, phụ trách dự án của công ty tôi."
Hồ Hội lập tức đứng dậy, cười híp mắt chào hỏi tôi:
"Chào trưởng phòng Nhuế! Mong được cô giúp đỡ nhiều hơn! Ái chà, đúng là tướng giỏi không có lính tồi, trưởng phòng Nhuế nhìn qua là biết vừa thông minh lại vừa tháo vát, chắc chắn là do tổng giám đốc Hình có ánh mắt tinh tường..."
"Được rồi, mấy lời sáo rỗng này không cần nói mãi đâu." Sếp cau mày, không khách khí ngắt lời hắn ta.
"Vâng vâng vâng."
Hồ Hội ngậm miệng ngay tắp lự, mặt không đổi sắc, chẳng hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
Tôi nhìn hắn ta.
Tuổi tác không lớn, ngũ quan cũng coi là đoan chính, nụ cười luôn thường trực trên môi, chỉ là trong ánh mắt luôn có ý xua nịnh.
"Được rồi, anh về trước đi, đến lúc đó sẽ liên lạc."
Sếp tùy ý phất tay, đuổi hắn ta đi.
Sau khi Hồ Hội đi, sếp đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
"Trong này là 10 vạn tệ, hầy, giáo sư Thịnh mất đột ngột quá, hai ngày tới cô đi một chuyến về quê cậu ấy, tận tay giao số tiền này cho anh trai cậu ấy. Dù sao chúng tôi cũng là bạn bè một thời, coi như đây là phí cố vấn và tiền phúng viếng, cũng là chút tấm lòng của tôi."
"Ngoài ra, lúc đi thì đưa cả Hồ Hội theo cùng."
Tôi ngẩn ra: "Tại sao ạ?"
Sếp lại thở dài một tiếng.
"Giáo sư Thịnh tự sát, tuy cảnh sát đã đưa ra kết luận, nhưng trong lòng tôi cứ thấy khó chịu. Tuy tôi không phải bạn bè thân thiết gì với cậu ấy, nhưng cũng quen biết mười mấy năm rồi, cậu ấy từ nông thôn từng bước lên thành phố, rồi làm đến giáo sư, sự không dễ dàng trên chặng đường này tôi ít nhiều cũng biết, bao nhiêu khó khăn cậu ấy đều vượt qua được, sao đùng một cái lại trầm cảm tự sát chứ? Nên tôi đã nhờ người tìm một thám tử tư, tiện thể để hắn ta đi cùng cô về quê cậu ấy điều tra xem sao. Dù kết quả thế nào, cứ coi như bỏ tiền ra mua sự an tâm, cũng là tôi làm tròn chút tâm ý bạn bè."
Tôi cúi đầu im lặng một lúc: "Sếp, vừa nãy anh bảo anh ta là luật sư mà? Sao giờ lại thành thám tử tư rồi?"
Sếp hừ lạnh một tiếng.
"Luật sư gì chứ, hắn vì hối lộ nên sớm đã bị tước chứng chỉ hành nghề luật sư rồi, giờ không chỗ nào nhận, tự mở cái văn phòng thám tử tư. Tên này chỉ giỏi nịnh nọt, chắc cũng chẳng có bản lĩnh thật sự gì đâu, nhưng hắn có quan hệ với một ông anh xã hội của tôi, ít nhiều cũng phải nể mặt người ta một chút. Cô cũng không cần quá coi trọng hắn làm gì, nghe nói trước đây hắn học hình sự, cứ coi như để hắn chạy vặt thâm nhập tình hình là được."
5
Quê của Thịnh Biện Ngôn ở một thôn miền núi nhỏ trong tỉnh.
Vì nơi này có nhiều cua đồng, nên gọi là thôn Giải Điền.
Từ thành phố lái xe về đó mất khoảng hơn 4 tiếng, để có thể đi về trong ngày, tôi và Hồ Hội đã xuất phát từ sáng sớm tinh mơ.
Vì dậy quá sớm, tôi chưa gội đầu cũng chưa trang điểm, đến bữa sáng cũng chưa ăn. Hồ Hội thì lại chải chuốt tinh tươm, ăn diện như phù rể đi dự đám cưới, chỉ là vuốt keo hơi quá tay, tóc nhìn cứ bết bết dầu.
Lúc tôi lái xe, hắn ta cứ lải nhải bên cạnh mấy lời hoa mỹ sáo rỗng không đâu vào đâu, nghe đến phát phiền, tôi buột miệng hỏi:
"Hai ngày nay anh đã tìm hiểu về vụ án của giáo sư Thịnh chưa?"
Hắn ta vội gật đầu: "Đương nhiên đương nhiên, tôi vẫn luôn nghiên cứu mà, ngoài những thông tin cảnh sát công bố, tôi còn xem trọn vẹn buổi thuyết trình mà Thịnh Biện Ngôn nghe hôm đó."
Tôi liếc nhìn hắn ta, cười nhạt.
"Đúng là chịu khó thật đấy, có thu hoạch gì không?"
Hắn ta khiêm tốn nói: "Nên làm nên làm, nhưng hiện tại vẫn chưa có thu hoạch gì đặc biệt, buổi thuyết trình chỉ là nội dung chuyên ngành kỹ thuật cơ khí bình thường thôi."
"Thế còn cái khác thì sao?" Tôi khựng lại một chút rồi hỏi tiếp.
"À, tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần đoạn video ở hành lang lúc anh ta đi vào nhà vệ sinh."
Tôi thở dài: "Tiếc là cái camera đoạn đó quay từ phía sau, không nhìn rõ mặt anh ấy, nếu không có lẽ sẽ phát hiện ra điều gì đó."
Hắn ta hùa theo: "Trưởng phòng Nhuế phân tích rất đúng. Nhưng mà, thực ra cũng có thể nhìn ra chút gì đó."
Tôi không nói gì.
Hắn ta cười gượng gạo, rồi tự mình mở miệng.
"Trong video, đoạn đường đó Thịnh Biện Ngôn đi rất nhanh, đây là điểm mà mọi người cảm thấy rất rùng rợn..."
Đúng vậy, sau khi đoạn video đó bị rò rỉ ra ngoài, cư dân mạng đã soi từng khung hình động tác của anh ấy, đều cảm thấy có một nỗi sợ hãi không thể gọi tên.
Đoạn đường ngắn ngủi mười mấy giây, Thịnh Biện Ngôn bước đi rất nhanh, biên độ vung tay cũng rất lớn, giống như đang vội vã đi làm một chuyện vô cùng khẩn cấp.
Cứ như thể, anh ấy vội vàng, gấp gáp đến thế.
Chỉ để mau chóng đi treo cổ chính mình.
Hồ Hội đột nhiên bắt đầu tự khen mình.
"Hồi còn đi học, môn tâm lý học hình sự tôi đứng nhất, cũng coi như có chút năng khiếu. Sau khi xem kỹ mấy chục lần, tôi phát hiện ra cái sự vội vã mà Thịnh Biện Ngôn thể hiện không phải là sự sụp đổ tinh thần vội vàng đi tìm cái chết như mọi người nghĩ, mà ngược lại giống như..."
Hắn ta trầm ngâm một chút: "Giống như đang chạy trốn."
"Két..."
Chiếc xe phanh gấp lại, cả hai chúng tôi cùng lao người về phía trước.
"Sao thế?"
Hồ Hội hoảng hốt hỏi.
Tôi cau mày nhìn về phía trước: "Hình như lạc đường rồi."
Xe dừng lại ở một ngã ba, đường rõ ràng là mới làm, chỉ về ba hướng hoàn toàn khác nhau.
"Chỗ thôn quê hẻo lánh định vị không chuẩn đâu, hỏi đường đi thôi."
Hồ Hội vừa nói vừa kéo cái gương trên tấm chắn nắng ghế phụ xuống, chỉnh lại mái tóc bị rối.
Tôi hạ kính xe, hỏi một ông cụ bên đường xem hướng đi thôn Giải Điền thế nào.
Ông cụ dùng tiếng phổ thông không chuẩn lắm nói:
"Đi về hướng hồ chứa nước ấy."
Nói rồi còn dùng tay chỉ vào con đường bên phải ngoài cùng.
Sau khi rẽ vài khúc cua, xe chầm chậm lăn bánh trên con đường nhựa bên cạnh hồ chứa nước.
"Trưởng phòng Nhuế, sao tự dưng đi chậm thế?"
Hồ Hội quay sang hỏi tôi.
Tôi khẽ nói: "Ở đây đẹp quá, không muốn tiếng ồn của xe phá hỏng."
Con đường nhựa trước mắt rộng rãi bằng phẳng.
Một bên là mặt hồ tĩnh lặng, một bên là xóm làng yên ả.
"Đúng là đẹp thật."
Hồ Hội cười hùa theo.
6
Anh trai cùng cha khác mẹ của Thịnh Biện Ngôn là một nông dân thật thà chất phác, khi biết chúng tôi đến đưa tiền, anh ấy cảm kích đến mức suýt thì quỳ xuống.
Anh ấy vội vàng sai vợ chuẩn bị đặc sản địa phương, khẩn khoản nài nỉ chúng tôi nhất định phải ở lại ăn bữa cơm.
Hồ Hội dùng giấy vệ sinh tự mang theo, tỉ mỉ lau sạch từng chút bùn đất trên giày, sau đó lại lau kỹ cái ghế ngồi.
Lúc ngẩng đầu lên thấy tôi đang nhìn, hắn ta cười bảo:
"Trưởng phòng Nhuế, để tôi lau giúp cô luôn nhé, kẻo bẩn quần."
"Không cần."
Hắn ta bận rộn một hồi, rồi bắt đầu hỏi anh trai Thịnh về chuyện trước kia của Thịnh Biện Ngôn.
Anh trai Thịnh lộ vẻ khó xử.
"Nó mỗi năm chỉ về một hai lần, ở lại hai ngày là đi, cũng chẳng có gì để nói cả."
Hồ Hội sa sầm mặt, giọng nói trở nên lạnh lùng nghiêm khắc.