Chiếc xe từ từ dừng lại.
Hồ Hội ngẩn ra, quay đầu hỏi:
"Có chuyện gì thế?"
"Xe chết máy rồi."
Tôi nói.
8
Chiếc xe sau mấy lần loay hoay vẫn không nhúc nhích.
Nơi dừng xe là một chỗ trũng hẻo lánh, xung quanh không một bóng người, sóng điện thoại rất kém. Hồ Hội quan sát một hồi rồi đề nghị đi bộ băng qua sườn dốc lên đường lớn tìm xe.
Tôi nhìn qua, sườn núi không cao cũng không dốc lắm, đi bộ qua đó cùng lắm mất hai mươi phút.
Thế là gật đầu: "Được."
Do đi giày cao gót, tôi bước đi rất cẩn thận, nhưng đi chưa được bao xa chân đã bị trẹo, ngã nhào xuống đất.
Hồ Hội vội chạy lại đỡ tôi.
Lúc tôi vịn vào hắn ta để đứng dậy, lại phát hiện mắt hắn ta đang nhìn chằm chằm về một hướng. Nhìn theo hướng đó, tôi thấy hắn ta đang nhìn một tấm bia mộ bên đường.
Ở trên núi vùng nông thôn, đặc biệt là những nơi cách xa đường chính, thỉnh thoảng xuất hiện vài ngôi mộ cũng chẳng có gì lạ.
"Sao thế?"
Hồ Hội rũ mắt: "Lúc ăn cơm, anh trai Thịnh Biện Ngôn có nói anh ta từng có một cô bạn gái, cô còn nhớ anh ta bảo tên gì không?"
Tôi ngẫm nghĩ: "Hình như tên là Trân gì đó."
"Lạc Trân."
Hồ Hội nói xong, dùng tay chỉ vào bia mộ.
Trên đó khắc hai dòng chữ:
Lạc Trân.
Ngày 12 tháng 9 năm 2009.
"Trùng hợp vậy sao!"
Tôi nói xong theo bản năng nhìn trước ngó sau, cơ thể bất giác rùng mình một cái, đến giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: "Sao xe lại hỏng đúng chỗ này, cứ như cố tình để chúng ta nhìn thấy ngôi mộ này vậy, đừng nhìn nữa, mau đi thôi."
Hồ Hội lại như không nghe thấy: "Sao anh ấy không nhắc đến chuyện cô ấy đã chết..."
Tôi lại giục: "Chuyện 16 năm trước rồi, không nhắc có lẽ vì lâu quá nên quên thôi, đi nhanh được không?"
Hồ Hội vẫn đang trầm ngâm: "Không thể nào, đến chuyện Thịnh Biện Ngôn hồi nhỏ đánh nhau với bạn học một lần anh ấy còn kể ra được, không lý nào chuyện này lại quên."
Thấy hắn ta vẫn đứng im không nhúc nhích, tôi hơi bực mình.
"Anh không đi thì tôi đi."
Nói rồi tập tễnh bước về phía trước.
Lúc này Hồ Hội mới hoàn hồn, vội đuổi theo.
"Đi chứ đi chứ, trưởng phòng Nhuế đi chậm thôi, tôi đi trước mở đường."
Hắn ta sải bước vượt qua tôi, miệng vẫn lẩm bẩm: "Xem ra anh trai Thịnh Biện Ngôn vẫn còn giấu chuyện gì đó, tôi phải điều tra cho rõ, á..."
Tôi sững người, trơ mắt nhìn hắn ta rơi thẳng xuống dưới.
Cả người đột nhiên biến mất ngay trước mắt tôi.
Tôi bước nhanh vài bước, phát hiện hắn ta rơi xuống một cái hố, chắc do cành cây lộn xộn che miệng hố, đi vội quá nên không để ý.
May mà là hố đất, người không sao.
Chỉ là cái hố sâu gần ba mét, một mình hắn ta chắc chắn không leo lên được.
Hồ Hội đứng bên dưới cười gượng gạo với tôi:
"Trưởng phòng Nhuế, thật ngại quá, đều tại tôi đưa ra ý kiến tồi đi đường núi này, đành phải làm phiền cô rồi."
……
Nửa tiếng sau.
Tôi dốc hết sức bình sinh, cuối cùng cũng kéo được một người cao 1m8 là hắn ta lên, sau đó mệt đến mức nằm bò ra đất thở hồng hộc.
Hắn ta vừa phủi đất cát vừa xin lỗi rối rít, lại còn cảm ơn không ngớt.
"Trưởng phòng Nhuế, cô coi như cứu tôi một mạng rồi, tôi là người biết ơn sẽ báo đáp, sau này có việc gì cần giúp đỡ Hồ mỗ nhất định không chối từ... Ái chà, chân của cô!"
Tôi cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện mắt cá chân ban nãy chỉ hơi đỏ, giờ đã sưng to như quả trứng gà.
Cơn đau thấu tim gan lập tức ập đến.
9
Bác sĩ bảo tôi bị rách dây chằng chân, trong vòng một tháng không được đi lại.
Vợ chồng sếp đến bệnh viện thăm tôi, bà chủ còn đặc biệt mang canh xương hầm cho tôi.
"Cô bị thương vì công việc, cứ yên tâm dưỡng thương, công ty tính cô nghỉ phép có lương, sau này sẽ thưởng thêm cho cô một khoản." Sếp an ủi đầy ấm áp.
Tôi cảm động rơi nước mắt: "Cảm ơn công ty, bà chủ còn đích thân hầm canh cho tôi, tôi cảm động quá."
Sếp bật cười.
"Cô nghĩ nhiều rồi, canh là do dì giúp việc hầm đấy, sao tôi nỡ để vợ mình hầm canh cho người phụ nữ khác chứ?"
Bà chủ cười mắng yêu anh ấy: "Anh là sếp, sao lại đùa kiểu đấy trước mặt nhân viên thế hả!"
Tôi lập tức cảm thấy bị nhét đầy "cơm chó", đành cúi đầu uống canh.
Sếp nổi tiếng trong ngành là người đàn ông yêu vợ và có trách nhiệm với gia đình.
Trên thương trường gặp phải ong bướm lả lơi, anh ấy tuyệt đối giữ mình trong sạch, không dính dáng đến nửa phần.
Bình thường trước mặt cấp dưới hay khách hàng, anh ấy luôn giữ hình tượng trầm ổn chững chạc, chỉ khi ở trước mặt bà chủ mới thoải mái nói đùa chọc cô ấy vui.
Nhân viên nữ trong công ty đều rất ngưỡng mộ tình cảm vợ chồng của sếp và bà chủ.
Hồ Hội xách một túi đồ lớn cúi đầu bước vào.
Sếp ngẩn người.
"Luật sư Hồ, sao anh lại ở đây?"
Hồ Hội ngẩng đầu, lập tức tươi cười chào hỏi.
Sau đó giải thích: "Trưởng phòng Nhuế vì cứu tôi mới bị thương ở chân, trong lòng tôi áy náy quá nên chủ động đến chăm sóc một chút."
Sếp quan sát hắn ta.
"Cậu trông như thay đổi hoàn toàn ấy nhỉ."
Hồ Hội đúng là đã thay đổi diện mạo.
Thời gian này, hắn ta thường xuyên đến bệnh viện thăm tôi, khi thì tự nấu chút cơm canh, khi thì mang vài cuốn sách.
Tôi thân cô thế cô ở thành phố này, đi lại lại bất tiện, nên cũng không từ chối.
Chắc do ra vào bệnh viện, hắn ta cởi bỏ bộ vest giày da cứng nhắc mà mặc áo hoodie quần bò đơn giản, mái tóc vuốt keo bóng lộn cũng rũ xuống, trông sảng khoái hơn hẳn, ra dáng một thanh niên sạch sẽ gọn gàng.
Sau này tôi mới biết, hắn ta cũng chỉ mới 27 tuổi.
Có lần tôi không nhịn được hỏi: "Sao anh lại ăn mặc như dân đa cấp thế?"
Hắn ta nhe răng cười: "Cô là người trẻ, không quen với phong cách đó của tôi là bình thường. Nhưng người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, tôi mặc cho mấy ông chủ xem mà, họ thích giao thiệp với giới tinh anh, họ mới là khách hàng mục tiêu của tôi."
Sếp an ủi tôi vài câu rồi cùng bà chủ rời đi.
Tôi quay sang nhìn Hồ Hội đang giúp tôi dọn dẹp:
"Chuyện Lạc Trân điều tra rõ chưa?"
Mấy ngày này, Hồ Hội lại một mình đi thôn Giải Điền hai chuyến, hắn ta bảo cứ cảm thấy chuyện này còn nhiều điều có thể khai thác.
Hồ Hội ngồi xuống cái ghế cạnh giường, im lặng một lát rồi mới chậm rãi mở lời:
"Tôi bỏ ra ít tiền, ngoài thôn Giải Điền còn đi vài nơi khác, từ miệng nhiều người khác nhau đại khái chắp vá lại được một số chuyện xảy ra vào 16 năm trước..."
Tôi nằm ở khoa phục hồi chức năng, hôm nay thời tiết đẹp, hai bệnh nhân cùng phòng đều được người nhà đưa xuống dưới hóng gió.
Thế là, trong căn phòng bệnh bên ngoài ồn ào, bên trong yên tĩnh này.
Hồ Hội kể cho tôi nghe câu chuyện về Lạc Trân.
10
"Thịnh Biện Ngôn và Lạc Trân là một đôi tình nhân trẻ."
"Họ là người thôn Giải Điền, cha mẹ đều mất sớm, từ nhỏ đã cùng cảnh ngộ, là thanh mai trúc mã. Họ cùng nhau đi học, cùng lên huyện học cấp ba, cùng thi đỗ đại học ở tỉnh. Trong miệng tất cả mọi người, đánh giá về Lạc Trân đều giống nhau: xinh đẹp cởi mở, nhiệt tình lương thiện, là một cô gái rất tốt. À, nghe nói cô ấy còn cực kỳ thông minh, cấp ba và đại học đều từng đoạt giải Toán học quốc gia, còn giành được suất tuyển thẳng đại học."
"16 năm trước, cũng là năm bọn họ học năm tư đại học, Thịnh Biện Ngôn mời hai người bạn cùng phòng về chơi ở hồ chứa nước thôn Giải Điền, tất nhiên Lạc Trân cũng có mặt. Nhưng chính vào đêm hôm đó, bi kịch đã xảy ra."
"Cha mẹ Thịnh Biện Ngôn mất sớm, khi đó anh trai đi làm ăn xa, trong nhà chỉ có một mình cậu ta. Sắp đến Trung thu, bốn người định ngắm trăng trò chuyện thâu đêm, ba chàng trai cao hứng nên đều uống chút rượu. Nhưng không may là máy làm đường trong thôn bỗng nhiên bị hỏng, vì Thịnh Biện Ngôn học kỹ thuật cơ khí nên cán bộ thôn đã tìm cậu ta đi xem giúp, bảo đừng để lỡ việc khởi công ngày mai."
"Thịnh Biện Ngôn rời đi, anh ta đi mất 1 tiếng, nhưng khi trở về nhà, mọi chuyện đã trượt theo hướng mà anh ta không thể nào ngờ tới. Chính trong vòng 1 tiếng đồng hồ đó, hai người bạn cùng phòng say rượu đã cùng nhau cưỡng hiếp Lạc Trân."