11.
Dưới ánh sáng mờ ảo, bản năng trong tôi bùng nổ, như một con thú bị giam cầm quá lâu cuối cùng được thả tự do. Lưỡi rắn của tôi lướt nhẹ qua cổ Lâm Hâm, cảm nhận tinh khí ngọt ngào từ anh tỏa ra, nồng nàn như mật ong chảy trong huyết quản.
Mùi hương ấy khiến máu rắn trong tôi sôi trào, khao khát chiếm hữu mọi thứ thuộc về anh – không chỉ tinh khí, mà cả sự sống, cả linh hồn.
Thanh Thanh và Linh Nhi tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh như hai con thú săn mồi, thân hình yêu kiều uốn lượn trong bóng tối, như những bóng ma đẹp đẽ nhưng chết chóc, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
Dì đứng đó, khoanh tay, đôi mắt sắc lạnh ánh lên sự hài lòng, như một nữ hoàng bóng đêm chứng kiến đứa con tinh thần của mình trưởng thành.
“Xà Tịnh, đây là lần lột da đầu tiên của cô, đúng không?”
bà hỏi, giọng trầm trầm mang theo sức nặng của hàng thiên niên kỷ.
“Để chúng tôi dạy cô cách làm đúng – cách trở thành một mỹ xà nhân thực thụ, một thợ săn không khoan nhượng.”
Tôi gật đầu, không chút do dự.
Từng có lúc, tôi nghĩ mình yêu Lâm Hâm, rằng ánh sáng rực rỡ từ anh có thể xua tan bóng tối trong tôi. Nhưng giờ đây, khi sự thật phơi bày, tình yêu ấy chỉ là một ảo ảnh, một chiếc bẫy được giăng bằng lời nói dối và dục vọng bẩn thỉu.
Anh ta không xứng đáng, không ai trong số họ xứng đáng.
Tôi đã từng mơ về một thế giới nơi tôi có thể là con người, nhưng ánh trăng đã nhắc tôi rằng tôi là mỹ xà nhân – một sinh vật của bóng tối, của sự hủy diệt, và của sức mạnh.
Tôi đặt tay lên ngực Lâm Hâm, ngón tay lạnh buốt chạm vào làn da nóng ấm của anh.
Anh hét lên, cố giãy giụa, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng: “Tịnh Tịnh, đừng! Anh xin em!” Nhưng giọng anh yếu dần, như ngọn lửa bị dập tắt.
Tinh khí của anh tràn vào tôi, từng luồng năng lượng ấm áp chảy qua đầu ngón tay, nuôi dưỡng cơ thể tôi, khiến da tôi lấp lánh như ánh trăng, đôi mắt bạc sáng rực như hai viên ngọc. Khuôn mặt anh nhăn nheo, ánh mắt rực rỡ từng khiến tôi rung động giờ trống rỗng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng của một con mồi.
Trình Minh Lượng hoảng loạn, lùi lại, định bỏ chạy. Nhưng Thanh Thanh và Linh Nhi đã chặn đường cậu ta, nhanh nhẹn như hai bóng ma.
Thanh Thanh cười lớn, tiếng cười trong trẻo nhưng sắc lạnh, như chuông bạc vang trong đêm: “Chạy đi đâu, lớp trưởng?”
Cô ta thì thầm, ngón tay lướt qua vai cậu, khiến cậu cứng người, như bị ánh mắt mỹ xà nhân thôi miên. Linh Nhi nghiêng đầu, ánh mắt bạc lấp lánh: “Cậu tốt bụng với chị em chúng tôi, nhưng tiếc là… lòng tốt không đủ để cứu cậu.”
Khi mọi thứ kết thúc, cả ba gã đàn ông – Lâm Hâm, Trình Minh Lượng, và hai xác khô của Tiểu Béo và Hầu Tử – nằm bất động trên mặt đất, da nhăn nheo, mắt trống rỗng, như những vỏ xác bị rút cạn sự sống.
Tôi đứng thẳng, cảm nhận sức mạnh mới chảy trong huyết quản, cơ thể nhẹ nhàng hơn, như thể vừa lột bỏ một lớp da cũ kỹ để tái sinh thành một mỹ xà nhân hoàn hảo.
Dì nhìn tôi, ánh mắt ánh lên sự hài lòng: “Tốt lắm, Xà Tịnh. Cô đã hoàn thành nghi thức đầu tiên. Từ giờ, cô thực sự là một phần của chúng tôi.”
Tôi nhìn xuống những người từng là bạn trai, bạn bè của mình, nhưng trong lòng không chút xót thương. Họ đã chọn con đường này khi nghĩ rằng tôi là con mồi, khi dám giăng bẫy để thỏa mãn dục vọng bẩn thỉu.
“Họ đáng bị như vậy,” tôi nói, giọng lạnh như băng, nhưng mang theo một tia kiêu hãnh mới. “Nhưng tại sao các chị lại ở đây? Tại sao chọn tôi?”
Dì mỉm cười, nụ cười bí ẩn như ánh trăng che giấu những bí mật cổ xưa. “Chúng tôi đã theo dõi cô từ lâu, Xà Tịnh. Một mỹ xà nhân non nớt như cô, mang dòng máu của Nữ Oa, là viên ngọc quý cần được dẫn dắt. Nơi này là bẫy của chúng tôi, được giăng sẵn để săn những kẻ như bọn họ – những con mồi ngu ngốc tự chui vào lưới. Cô chỉ là một phần thưởng bất ngờ, một bông hoa độc đang chờ nở rộ.”
Bà bước tới, đặt tay lên vai tôi, hơi lạnh từ bàn tay bà thấm vào da thịt, nhưng tôi không rùng mình.
“Từ giờ, cô không còn là con mồi, Xà Tịnh,” bà thì thầm, giọng như một lời nguyền đầy mê hoặc. “Cô là mỹ xà nhân, một thợ săn, và ánh trăng sẽ luôn dẫn lối cho cô.”
Dưới ánh trăng, tôi cảm nhận được lời nguyền trong máu không còn là gông cùm, mà là sức mạnh. Tôi đã lột da, đã tái sinh, và giờ đây, tôi là một mỹ xà nhân thực thụ.
12.
Khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, xuyên qua những tán cây cổ thụ, khu rừng trở lại vẻ yên bình giả tạo, như thể chưa từng chứng kiến nghi thức đẫm máu dưới ánh trăng.
Những cái xác khô héo của Lâm Hâm, Tiểu Béo, Hầu Tử và Trình Minh Lượng nằm bất động trong lều, như những vỏ xác trống rỗng, bị rút cạn sự sống bởi lời nguyền cổ xưa của mỹ xà nhân.
Dì, Linh Nhi và Thanh Thanh dẫn tôi rời khỏi nơi này, bước chân nhẹ nhàng như bóng ma, lướt qua thảm lá khô mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ánh sáng ban mai chiếu lên làn da tôi, khiến nó lấp lánh như ngọc trai, mỗi bước đi là một điệu vũ của sự tái sinh, của một thợ săn vừa được ánh trăng ban phước.
Tôi cảm nhận được sức mạnh mới cuộn chảy trong huyết quản, mãnh liệt như dòng sông băng giá nhưng rực cháy như ngọn lửa. Làn da tôi mịn màng hơn bao giờ hết, như lụa dệt từ ánh trăng, mỗi đường cong cơ thể toát lên vẻ quyến rũ chết người. Đôi mắt bạc của tôi sắc bén, như lưỡi dao có thể cắt xuyên mọi lớp mặt nạ giả dối của con người.
Bản năng săn mồi, từng bị giam cầm bởi những cảm xúc yếu đuối của tình yêu và lòng thương, giờ đây bùng nổ, tự do như con rắn trườn qua bóng tối.
Tôi không còn là Xà Tịnh của những ngày xưa cũ – cô gái ngây thơ từng mơ mộng về ánh mặt trời rực rỡ của Lâm Hâm.
Tôi là mỹ xà nhân, một nữ hoàng của bóng đêm, mang lời nguyền của Nữ Oa thượng cổ và sức mạnh không thể khuất phục.
Dì dừng lại bên một tảng đá lớn, ánh mắt bà sắc lạnh nhưng ánh lên sự hài lòng, như một người mẹ nhìn đứa con đã trưởng thành. Bà đặt bàn tay lạnh buốt lên vai tôi, giọng trầm như tiếng thì thầm của gió đêm:
“Xà Tịnh, cô đã lột da, đã tái sinh. Từ giờ, cô là mỹ xà nhân thực thụ, một thợ săn được ánh trăng dẫn lối. Nhưng hãy khắc cốt ghi tâm: con người là những sinh vật yếu đuối, nhưng dã tâm của họ có thể nguy hiểm hơn cả nọc độc của chúng ta. Đừng bao giờ để họ lừa phỉnh.”
Tôi gật đầu, ánh mắt hướng về chân trời nơi ánh mặt trời đang lên, đỏ rực như máu, như một lời nhắc nhở về những con mồi đã ngã xuống. Lâm Hâm, Tiểu Béo, Hầu Tử, Trình Minh Lượng – họ chỉ là khởi đầu, những con mồi đầu tiên trong hành trình dài của tôi.
Dưới ánh trăng, tôi đã tìm thấy chính mình, lột bỏ lớp vỏ yếu đuối của con người để ôm lấy bản chất thật sự. Tôi sẽ không bao giờ nhân từ nữa, không bao giờ để những lời nói dối ngọt ngào che mờ giác quan của mình.
Khi chúng tôi rời khỏi khu rừng, gió mang theo một tiếng thì thầm kỳ lạ, như thể linh hồn của những kẻ đã ngã xuống đang cố níu giữ điều gì. Nhưng tôi không ngoảnh lại. Dưới ánh bình minh, tôi bước đi, lưỡi rắn khẽ động, nếm mùi không khí mới – mùi của tự do, của sức mạnh, và của những con mồi đang chờ đợi phía trước. Lần tới, tôi sẽ là kẻ giăng lưới.