logo
Nước Bùa / Chương 1

Chương 1

Nữ đồng nghiệp Trương Như ngồi cạnh tôi vừa xinh đẹp, dáng lại chuẩn, chỉ có điều cô ấy ưa sạch sẽ quá mức.

Ngày thường cô ấy không chịu nổi một chút bẩn thỉu nào, không chỉ lau bàn làm việc của mình sạch bóng mà còn tiện tay lau luôn bàn của tôi mỗi ngày một lần.

Hôm đó, sáng sớm, tôi vừa đến công ty thì thấy Trương Như hầm hầm đi ra từ phòng bảo trì, trông có vẻ như vừa cãi nhau với ai đó.

Tôi hỏi cô ấy có chuyện gì.

Cô ấy nói người của phòng bảo trì mắt mù cả rồi, rõ ràng trần nhà đang nhỏ nước thối mà họ lại cứ khăng khăng bảo không có.

Nhỏ nước thối?

Tôi vô tình liếc mắt nhìn lên, chẳng thấy vết nước nào cả, vẫn sạch sẽ lắm.

Trương Như bèn kể lại đầu đuôi sự việc, tối qua cô ấy tăng ca đến rất khuya, vừa chuẩn bị về thì trần nhà đột nhiên nhỏ nước thối xuống, vừa tanh vừa hôi, quan trọng là cô ấy sờ vào còn thấy nhầy nhụa.

Trương Như vừa nói vừa lộ vẻ buồn nôn như sắp ói.

Đối với một người ưa sạch sẽ như cô ấy mà nói, điều này rõ ràng là không thể chịu đựng nổi.

Vì vậy, cô ấy lập tức gọi người của phòng bảo trì đến xem, nhưng lão Trương bên phòng bảo trì chỉ nhìn qua loa vài cái rồi phán rằng vị trí phía trên không hề có đường ống nước, toàn bộ đều là bê tông cốt thép đặc, tuyệt đối không thể rỉ nước, còn nói Trương Như rảnh rỗi sinh nông nổi.

Trương Như nổi đóa ngay tại trận, cãi nhau tay đôi với ông ta!

Tôi lựa lời an ủi Trương Như, bảo cô đừng chấp nhặt với đám người phòng bảo trì, bọn họ cũng thuộc dạng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện thôi.

Nhưng dù miệng thì nói giúp Trương Như, trong lòng tôi lại nghĩ có lẽ cô ấy đã nhầm.

Tòa nhà văn phòng của chúng tôi được xây từ ba năm trước, lúc thi công tôi cũng từng đi xem cùng lãnh đạo vài lần, trong ngoài đều đổ bê tông nguyên khối, dù cho có nuôi cá ở tầng trên thì tầng dưới cũng không thể thấm nước, huống hồ khu vực này đúng là không có đường ống nào.

Mấu chốt hơn nữa là, bên trên chúng tôi là văn phòng của sếp, thiết kế và chất lượng lúc đó lại càng khỏi phải bàn, tôi đến công ty năm năm rồi, chưa từng nghe nói có chỗ nào bị thấm nước cả.

Nhưng Trương Như lại vô cùng tin tưởng, tôi cũng không nói nhiều thêm, chỉ bảo cô ấy ban ngày để ý thêm chút.

Chuyện cứ thế trôi qua, tôi bắt đầu vùi đầu vào việc, sắp cuối tháng rồi, lại thêm cuối quý, đủ thứ chuyện vặt vãnh ập đến, tôi cứ thế cắm cúi làm đến tận trưa.

Vừa chuẩn bị đi ăn cơm, tôi đột nhiên ngửi thấy một mùi tanh hôi thoang thoảng, hơi giống mùi chuột chết, tôi lần theo mùi thì phát hiện ra nó bốc lên từ chỗ ngồi của Trương Như.

01

Lúc này cô ấy không có ở đó, tôi còn tưởng hôm nay cô ấy ăn món gì nặng mùi.

Đúng lúc này, Trương Như dùng khăn mặt ra sức chà xát cánh tay, vừa đi từ ngoài cửa vào, nhìn cánh tay đỏ ửng của cô ấy, chắc là cố ấy đã kỳ cọ không biết bao nhiêu lần rồi.

"Cô ăn gì thế? Nặng mùi quá vậy?" Tôi hỏi ngay khi thấy Trương Như ngồi xuống.

Trương Như có vẻ bực bội, nói cô ấy chẳng ăn gì cả, cũng không hiểu sao nữa, sáng vẫn bình thường, giờ trên người cứ hôi hôi, mất mặt quá.

Tôi bảo có gì to tát đâu, trời hè nóng nực, có chút mùi mồ hôi, mùi chân thì cũng bình thường, đợi tan làm về nhà tắm rửa sạch sẽ là xong thôi.

Nhưng Trương Như làm sao đợi được, cơm trưa cũng không ăn, xin nghỉ phép về nhà luôn.

Chỉ để về tắm mà xin nghỉ phép, e là chuyện này cũng chỉ có Trương Như mới làm ra được.

Ngày hôm sau, Trương Như đến công ty, nhưng sắc mặt không tốt lắm, trông bơ phờ mệt mỏi, tôi nửa đùa nửa thật nói: "Chị đây là tắm mấy bận rồi mà mệt thành cái dạng này vậy?"

"Biến đi!" Trương Như mắng tôi một câu, tựa vào bàn, hình như đang nhắn tin Wechat với ai đó.

Một lát sau, Thiệu Lị, người chị em thân thiết nhất của Trương Như ở công ty, đi tới. Thiệu Lị ở công ty có biệt danh là "má Thiệu", đặc biệt thích giúp đỡ người khác.

Hai người bắt đầu nói chuyện thì thầm, tôi không định nghe lén, nhưng cũng loáng thoáng nghe được vài câu.

Đại ý là

"Nhiều thế á?"

"Ào ạt luôn, cầm không được, ga giường đỏ hết cả."

"Em còn sợ mình chảy cạn máu mất."

Tôi không ngốc, đương nhiên hiểu đó là ý gì, nhưng chủ đề này của phụ nữ, tôi chắc chắn phải tránh đi.

Cả ngày hôm đó, Trương Như liên tục uống nước đường đỏ, sắc mặt cô ấy tuy rất tệ nhưng vẫn cố gượng làm việc.

Thiệu Lị khuyên cô ấy đến bệnh viện khám, nhưng cô ấy không muốn xin nghỉ hai ngày liên tiếp, dù sao có được công việc này cũng không dễ dàng.

Tôi cũng cạn lời, vì tắm rửa mà xin nghỉ ngay tắp lự, cơ thể đã ra nông nỗi này mà đi bệnh viện khám bệnh thì lại sống chết cố chịu.

Đúng là tâm tư phụ nữ thật khó đoán.

Một ngày làm việc bận rộn nhanh chóng kết thúc.

"Hôm nay cậu phát huy tinh thần Lôi Phong, đưa Trương Như về nhà đi, cô ấy ốm rồi, hai người lại ở gần nhau, tôi bận quá không đi được!" Tôi vừa chuẩn bị tan làm thì nhận được tin nhắn Wechat của Thiệu Lị.

Tôi cũng thấy Trương Như một thân con gái khá vất vả, buổi sáng còn đỡ, giờ sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tôi chủ động gọi xe, đưa Trương Như về.