Ta lắc đầu, ngoài dặn ta ăn nhiều cơm ra, hình như cũng không nói gì khác.
Minh Cảnh phủi bụi trên tay áo: "Thế nên, cô nói xem vàng của cô có nên chia cho lão Triệu một phần không?"
Ta tức nghẹn họng thầm nghĩ hình như... cũng có lý.
Nhưng rất nhanh, ta đã ngẫm ra mùi vị không đúng: "Đại tướng quân, có phải ngươi đã sớm biết thân phận của ta?"
Minh Cảnh đang nhai thịt bò khô thì dừng lại: "Cô vừa vào thành ta đã biết rồi. Dù sao cũng có người bỏ một ngàn lượng vàng mua cái đầu của ta, ta không nhanh trí một chút sao được."
"Vậy ngươi đưa ta đến làm hỏa đầu quân của địch làm gì?" Ta vẫn vô cùng thắc mắc.
Nghe vậy, hắn ngẩng đầu nhìn ta đầy khó tin: "Hóa ra cô tưởng ta bảo cô sang đó ăn sập kho lương của địch thật à?"
Chứ sao nữa? Chẳng lẽ vừa rồi nói không phải thế sao?
Minh Cảnh ha ha ha ha cười phá lên. Liếc nhìn ta đang ngơ ngác, hắn ôm bụng cười còn to hơn.
Chẳng hiểu sao, ta thấy mình như đang bị chế giễu.
Ta rút phắt đao bên hông, chém nát cái bàn nhỏ bên cạnh.
Minh Cảnh lập tức im bặt.
Hắn nhìn ta với vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng cùng không thể tin nổi.
"Ta cứ tưởng bọn họ nói đùa, hóa ra cô cũng có chút bản lĩnh thật."
Ta cười khẩy.
Bản lĩnh của Phong Tất Thắng cô nương đây sớm muộn gì cũng cho ngươi thấy, để ngươi biết ta là một nữ anh hùng lợi hại đến mức nào!
9
Một ngàn lượng vàng không kiếm được, ta còn bị quân địch liệt vào danh sách truy sát hàng đầu.
Bọn họ tuyên bố, nếu ta xuất hiện trên chiến trường, hễ ló mặt ra là chém.
Thưởng ba ngàn lượng vàng cho ai lấy được thủ cấp của ta. Dạo này, đây có lẽ là chuyện duy nhất khiến ta vui vẻ. Hóa ra giá trị cái đầu ta vậy mà lại vượt qua cả Minh Cảnh.
Phải biết rằng, hắn là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị Thái tử tương lai.
Nhưng ta không hiểu tại sao quân địch lại hận ta đến vậy. Bởi vì người đốt kho lương đâu phải là ta.
Nghe vậy, Minh Cảnh lại cười.
"Chuyện này đã đồn đại khắp nơi rồi. Cô hại người ta mất cả mặt mũi lẫn miếng ăn, sao mà không hận cô cho được!"
Ta không thể về nhà được nữa rồi.
Ta sợ nửa đường lại có kẻ bất thình lình nhảy ra đòi mạng ta.
Minh Cảnh rất tử tế tăng lương tháng của ta lên thành hai mươi lượng một tháng.
Tốt lắm.
Nhưng ta vẫn thường xuyên hoài niệm về một ngàn lượng vàng kia của ta.
Sắp đến cuối năm, do quân địch mất quá nửa lương thảo, chuẩn bị đánh một trận sống mái.
Cách khôn ngoan nhất của phe ta chính là đóng cửa cố thủ, giằng co với bọn chúng.
Nhưng mấu chốt vấn đề là lương thảo bên ta cũng không dồi dào gì cho lắm.
Đêm trước khi chuẩn bị khai chiến, ta hưng phấn vô cùng, vừa hóng họ bàn chính sự trong lều, vừa mài đao soàn soạt ngoài cửa.
Bàn xong việc, Minh Cảnh nhét cho ta một gói lạc rang: "Ngày mai, cô cứ ở yên trong lều, đừng có xông lên phía trước. Lần này quân ta nắm chắc phần thắng, bọn chúng không kiếm chác được gì đâu."
Hiếm khi ta hiểu được ngụ ý của hắn.
Ý hắn là sợ bọn chúng thẹn quá hóa giận, liều mạng chĩa mũi nhọn vào ta.
Đao kiếm không có mắt, e là trên chiến trường, ta sẽ không có quả ngon để ăn.
Nhưng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, lúc này lại bảo ta rụt cổ chờ.
Ta thấy ta thật sự có thể bị tức chết.
Nhưng mặc ta nói thế nào, Minh Cảnh vẫn không đồng ý, còn nói: "Đây là quân lệnh!"
Thôi được! Ngươi lợi hại!
Ngày hôm sau tuyết bắt đầu rơi, gió thổi buốt giá. Trên chiến trường, mọi người đánh đấm cũng cẩn trọng hơn nhiều.
Sợ không nhìn rõ lại "làm thịt" nhầm người mình.
Ta ngồi xổm trên đài quan sát, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Lúc ta chuẩn bị đi xuống thì phát hiện một toán người áo đen đang đạp gió tuyết lao tới.
Ta lập tức nhận thấy hơi thở nguy hiểm.
Ta nắm chặt đao bên hông, đi thẳng đến kho lương.
Nhưng mục tiêu của họ hình như cũng không phải lương thực. Ta muộn màng nhận ra, có lẽ chúng đang nhắm vào ta.
"Khinh người quá đáng!"
"Bắt sống yêu nữ!"
Ta ngồi xổm trong góc, vẻ mặt khó hiểu: Sao ta lại thành yêu nữ rồi? Ta rõ ràng là một mỹ nữ xinh như hoa như ngọc mà!
Giết người thì cứ giết người, sao còn phải vu khống ta chứ.
Võ nghệ của đám người này rõ ràng cao hơn đám lính quèn trên chiến trường rất nhiều.
Để tránh tăng thêm những hy sinh vô ích, ta do dự một chút, nghĩ cũng không thể nhận không hai mươi lượng bạc kia, liền xách đao nhảy ra: "Bà nội nhà ngươi ở đây, ta xem vừa rồi đứa nào chửi ta là yêu nữ."
10
Tuyết lớn thật.
Quê hương ta chưa bao giờ có tuyết, ta lại càng không chịu được lạnh.
Lúc bị bắt sống, tay ta cứng đến nỗi sắp không duỗi ra được. Ta bị bọn họ ném lên lưng ngựa mang đi.
Bị xóc nảy đến mức ta muốn nôn, nhưng lạnh quá, ta lại lười mở miệng ói.
Đại Hổ cuống quýt chạy theo ta suốt cả chặng đường.
Ta lo lắng hét lên với nó: "Mau về đi, nếu không bọn chúng độc ác tàn nhẫn giết luôn cả mày bây giờ!"
Nghe vậy, gã đàn ông cưỡi chung ngựa với ta cúi đầu quất ta một roi, vừa khó tin vừa uất ức nói: "Mẹ nó rốt cuộc ai mới tàn nhẫn độc ác? Mụ đàn bà này quả nhiên là yêu nữ, đổi trắng thay đen."
Đại Hổ quay đầu chạy về, có lẽ là đã hiểu lời ta nói.
Ta thất vọng cau mày, không thèm bám theo thêm một đoạn nữa sao?
Còn nữa, quất roi nhẹ hều, chưa ăn no à?
À phải rồi, lương thảo của các ngươi bị đốt hết rồi, đúng là ăn không no được.
Gã đàn ông nổi giận, mắt trừng ta đỏ ngầu. Ta giơ tay định lau đi vụn băng đọng trên lông mi hắn.
Nhưng cơ thể đã cứng đờ, vừa giơ tay lên đã thành đấm cho hắn ngất xỉu luôn.
Con ngựa hoảng sợ, ta cũng bị xóc nảy ngã văng xuống đất.
Những kẻ khác cầm đao vây ta lại.
Ta cũng lợi hại gớm! Chẳng hiểu sao, dù bị nhiều cao thủ vây như vậy, ta lại thấy hơi phấn khích.
Người ta lúc sắp chết có thể sẽ khóc thật, nhưng cả một đám người áo đen cùng khóc thì ta chịu không thấu.
Ta đã nghiêm túc thương lượng với họ.
Ta thương lượng thật đấy.
Ta nói: "Các ngươi hãy đưa ta về lĩnh thưởng. Ba ngàn lượng vàng ta cũng không đòi nhiều, chia cho ta hai ngàn chín trăm lượng là được rồi."
Mối hời như vậy mà bọn họ đã không đồng ý thì thôi lại còn tức giận hơn, lớn giọng quát: "Yêu nữ độc ác! Bọn ta liều cái mạng. dù có bị tướng quân chém, cũng phải băm vằm ngươi ngay giữa đường."
Bông tuyết bay đầy trời có thể làm chứng, là bọn họ ra tay trước.
Đàm phán không có kết quả, họ muốn giết ta.
Vì vậy ta rút đao chém mỗi người một ngón tay, cũng không quá đáng chứ nhỉ?
"Các ngươi có muốn cân nhắc lại không? Thật sự không được thì ta lùi một bước, chia cho ta hai ngàn tám trăm lượng cũng được!"
Bọn họ càng tức điên lên!
Mặc kệ ngón tay còn đang chảy máu, họ lại xông lên muốn đâm một nhát chí mạng vào tim ta.
Thôi vậy.
Có lẽ số trời đã định là ta không có mệnh phát tài bất ngờ.
Ta kéo lê thanh đao chém của mình, nghênh đón gió tuyết mà đánh với họ. Đang đánh thì một miếng ngọc bội bị rớt ra từ một người áo đen. Ta rảnh tay nhặt lên xem. Ôi chao! Là một món đồ quý!
Ta hình như đã phát hiện ra một cách phát tài khác.
Ta cũng không ra tay độc ác nữa. Ta múa đao phải gọi là hành vân lưu thủy khiến quần áo của bọn họ rách tả tơi, từng mảnh bay lượn trong tuyết.
Ta lại có ảo giác như mình đang ở nhà làm mì gọt.
Trắng có, đen có, đây quả là một cảnh tượng kỳ lạ.
Nhìn đám người loáng một cái đã trần như nhộng, ta không rảnh nhìn nhiều, liền cúi xuống đất bới tìm.
Ta muốn tìm xem trên người bọn họ còn thứ gì đáng tiền nữa không.
"Phong Tất Thắng!"